NỬA NHIỆM K̀ CỦA NÔNG ĐỨC MẠNH

 

TẠI SAO CHỈNH ĐỐN ĐẢNG

VÀ CHỐNG THAM NHŨNG THẤT BẠI?

 

 NGUYỄN THẾ AN - ÂU DƯƠNG THỆ

 

·  CÔNG THỨC CHỈNH ĐỐN ĐẢNG CỦA NÔNG ĐỨC MẠNH MỚI HAY CŨ?

·  CÁC „CÁCH MẠNG LĂO THÀNH“ NÓI G̀ VỀ NHÓM LĂNH ĐẠO?

·  VIỆT NAM NGÀY NAY Đ̉I HỎI MỘT GIẢI PHÁP KHÁC!

 

 


 

Hiện trạng Đảng Cộng sản VN và xă hội VN thời Nông Đức Mạnh

 

Làm Tổng bí thư ĐCSVN từ 4. 2001, tức là người đứng đầu chế độ, tại Hội nghị Trung ương 9 vào trước Tết Giáp thân vừa qua, Nông Đức Mạnh đă phải nh́n nhận gần ba năm qua đă không giải quyết được những tệ trạng ở ngay trong đảng và ngoài xă hội:

„Cuộc vận động xây dựng, chỉnh đốn Đảng, thực hiện cải cách hành chính trong hệ thống chính quyền chưa tạo được chuyển biến cơ bản. Hệ thống chính trị chưa đủ mạnh. Nhiều tổ chức cơ sở đảng sinh hoạt lỏng lẻo, sức chiến đấu yếu, vai tṛ lănh đạo giảm sút, mờ nhạt.

Điều làm cho nhân dân c̣n nhiều bất b́nh, lo lắng, bức xúc nhất hiện nay là t́nh trạng quan liêu, tham nhũng, lăng phí, suy thoái về tư tưởng, chính trị và phẩm chất đạo đức, lối sống của một bộ phận cán bộ, đảng viên vẫn c̣n rất nghiêm trọng; kỷ cương phép nước trong nhiều việc, nhiều lúc chưa nghiêm.„[1]

Thực ra sự thừa nhận trên đây của Nông Đức Mạnh về các tệ trạng trong đảng và ngoài xă hội  hăy là c̣n rất nương nhẹ. Nhận định dưới đây của Mai Chí Thọ, nguyên Uỷ viên Bộ chính trị (BCT) và Bộ trưởng Công an đă có thời ḱ thét ra lửa và cũng đă từng áp dụng cách chỉnh đốn đảng và bài trừ tham nhũng như Nông Đức Mạnh đang làm, có lẽ gần với sự thực hơn:

„…Nói thật với các anh tôi có cảm giác, chẳng bao lâu nữa Đảng mất quyền lănh đạo. Có thể lúc đó tụi tôi c̣n sống hay đă chết. Tôi nói thật suy nghĩ của một người đă chiến đấu tuy không được lâu như khai quốc công thần nhưng cũng gần 70 năm tuổi Đảng và nhiều người cũng nói với tôi như thế chứ không phải một ḿnh tôi.“[2]

Cùng một quan điểm này, tứơng Vơ Nguyên Giáp, một trong những ngừơi sáng lập chế độ, vào dịp kỉ niệm 50 năm chiến thắng Điện biên phủ, đă viết trên tờ Nhân dân về các tệ trạng trong đảng và ngoài xă hội đang là nguy cơ làm cho chế độ tiêu vong:

“..Điều mà hiện nay toàn Đảng, toàn dân quan tâm và lo lắng là…một bộ phận không nhỏ cán bộ đảng viên [những ngừơi có quyền lực] suy thoái về chính trị, đạo đức, tiêu cực, quan liêu, tham nhũng, lăng phí vẫn diễn ra  nghiêm trọng, đang làm giảm uy tín và sức mạnh lănh đạo của Đảng, đe doạ sự tồn vong của Đảng.“ [3]

 

Sở dĩ chế độ CSVN đang vào ngơ cụt v́ xă hội VN hiện nay không c̣n phải là xă hội trước đây 20 năm. Trước đây vẫn c̣n nhiều ngừơi tin vào con đường CNXH, nhưng nay lí tưởng đó đă sụp đổ cùng với sự sụp đổ của Liên xô. Tuy nhiên, cho tới nay những người có quyền lực cao nhất vẫn không dám nh́n thẳng vào nguyên nhân của sự tan vỡ của mô h́nh XHCN. Nay bất dắc dĩ họ phải áp dụng con đường Kinh tế thị trường, nhưng mặt khác lại cố duy tŕ chế độ độc đảng. Mô h́nh mới này có thể ví như đổ dầu vào lửa. Và đây chính là nguyên nhân làm cho các tệ trạng tham nhũng, cửa quyền và đàn áp từ phía những người cầm quyền ngày càng trở nên bất trị ở VN.

Kinh tế thị trường có một số những qui luật như cạnh tranh, chạy theo lợi nhuận… Các qui luật này bao gồm cả những mặt tốt và xấu của nó. Sự cạnh tranh và muốn có lợi nhuận cao kích thích cho sự năng động kinh tế và đó là động cơ phát triển của xă hội. Nhưng mặt khác, sự cạnh tranh và muốn có lợi nhuận cao sẽ dẫn tới khuynh hứơng độc quyền không chỉ trong kinh tế mà cả trong chính trị và trong các lănh vực khác. Nó theo một tiến tŕnh từ độc quyền kinh tế sang độc quyền chính trị. Tiến tŕnh này đă diễn ra ở các xă hội Tây phương  trong thời ḱ chủ nghĩa tư bản rừng rú trước đây.

Các tệ trạng xă hội của thời ḱ tư bản rừng rú chỉ bị chặn lại, khi các xă hội này thiết lập được một trật tự xă hội mới theo chế độ dân chủ đa nguyên, đa đảng, pháp trị và có sự phân quyền độc lập và b́nh đẳng giữa lập pháp, hành pháp và tư pháp.

Nếu xă hội đó đang là một xă hội độc tài rồi, như trường hợp của VN hiện nay, th́ sự áp dụng chế độ kinh tế thị trường sẽ khiến cho những tai hoạ này trở nên khủng khiếp hơn và toàn diện hơn. V́ ở đây không ai khác, chính những người đang nắm độc quyền về quyền lực sẽ là những người làm giầu nhanh nhất một cách bất chính và vô trách nhiệm nhất. Đây chẳng qua chỉ là sự tái lập của chế độ tư bản rừng rú trước đây.

Sự khác biệt giữa chế độ kinh tế thị trường rừng rú trước đây và chế độ kinh tế thị trường định hứơng XHCN chỉ ở chỗ là, ở trong những xă hội tư bản rừng rú những kẻ giầu có đă dùng tiền bạc để thu vén chức tước, rồi lại lợi dụng để làm giầu bất chính nhanh chóng hơn. C̣n trong một số xă hội kinh tế thị trường định hướng XHCN hiện nay th́ những kẻ có độc quyền về chính trị đang lợi dụng quyền lực để thu vén bất chính tiền bạc, đất đai, xí nghiệp. Nhưng hai chế độ này có điểm chung giống nhau là các tệ trạng xă hội như tham nhũng, lạm dụng quyền lực, bóc lột và đàn áp ngày càng trở nên bất trị. Hiện nay hai xă hội VN và Trung hoa đang là hai chế độ độc đáo rơ nhất của của mô h́nh phát triển mới này.

So với tiến tŕnh h́nh thành các xă hội tư bản thời rừng rú trước đây th́ tiến tŕnh làm sa doạ các xă hội ở VN và TH nay rất là nhanh. Chỉ cần một thời gian rất ngắn khoảng hai thập kỉ hai chế độ độc đảng thực hiện kinh tế thị trường đă biến hai nước trở thành những nước đứng đầu trên thế giới về tham nhũng, quan liêu và bóc lột của thời đại hiện nay. Riêng về sự băng hoại đạo đức của phe nhóm cầm quyền và t́nh trạng vô kỉ cương của chế độ đă được chính những ngừơi đă từng có quyền thế nhất xác nhận. Điển h́nh ở đây là Trần Bạch Đằng, trong nhiều thập niên trước đây từng là cán bộ cao cấp của ĐCSVN ở miền Nam, đă thừa nhận:

„Rốt cuộc Đảng trở thành cái chỗ dành nhau, vô để có địa vị, có quyền lợi chứ không phải v́ lư tưởng ǵ cả…

„Rồi một vấn đề rất lớn nhưng chúng ta nói vừa phải là chúng ta huy động tài năng, nhưng với cách nh́n này th́ tài năng là cái ǵ. Rốt cuộc tài năng là thằng nào nịnh giỏi, thằng nào bợ đít hay, dạ dạ, dạ dạ, vâng vâng, chí phải, chí phải th́ thằng đó "tài năng".“[4]

 

Mai Chí Thọ cũng có cùng một nhận định:

„Bây giờ tôi nói đến lư tưởng cộng sản bị phai nhạt. Chỉ tiền thôi, mà lư tưởng cộng sản phai nhạt là nó có cái lư khách quan của nó. Cuộc khủng hoảng CNXH đă là một cú sốc tâm lư, một cú sốc hết sức lớn lao đối với lư tưởng cộng sản. Không c̣n cái CNXH thực tế, thuyết phục và khả thi để nêu cao được ngọn cờ lư tưởng. Bây giờ th́ người ta đâu có lư tưởng cái ǵ nữa; mà bây giờ là đồng tiền không t́nh nghĩa“ [5]

 

Công thức „chỉnh đốn đảng“ của Nông Đức Mạnh cũ hay mới ?

 

Câu hỏi trọng tâm đặt ra ở đây là: Khi t́nh h́nh trong nước đă thay đổi và t́nh h́nh thế giới cũng đă thay đổi sâu sắc th́ các giải pháp cũ có c̣n hiệu năng và mầu nhiệm để lập lại kỉ cương của đất nước và đẩy lùi tham nhũng, cửa quyền, bóc lột và đàn áp được không? Trong ba năm qua công thức của Nông Đức Mạnh để chính đốn đảng và bài trừ các tệ trạng xă hội vẫn là tự phê b́nh, phê b́nh, xử lí nội bộ. Đây là một số nguyên tắc thiên về kỉ luật tự giác của các cán bộ đảng viên, nhất là những người có quyền lực.

Nông Đức Mạnh thiên về nhân trị, chờ đợi các thủ trưởng các cơ quan trong đảng và chính quyền biết làm gương. Ông vẫn cương quyết chống lại việc từ bỏ Điều 4 trong Hiến pháp thừa nhận ĐCSVN là tổ chức lănh đạo duy nhất trong toàn xă hội. Điều này có nghĩa là ĐCSVN đứng trên pháp luật. Cụ thể là những người có quyền lực nhất trong BCT sẽ tùy tiện giải thích các đạo luật họ làm ra theo những cách có lợi nhất cho họ. Nếu cần bảo vệ ḿnh hay bao bọc vây cánh th́ các Uỷ viên BCT viết mảnh giấy cho chánh án hay ra lệnh cho cấp dưới ngưng lại, như Uỷ viên BCT Nguyễn Khoa Điềm, Trưởng ban Tư tửơng văn hoá trung ương, giữa năm 2002 đă ra lệnh cho báo chí không được khui thêm về việc các đại quan tham nhũng có dính líu tới vụ trùm Mafia Năm Cam.[6]

 

Nông Đức Mạnh nhấn mạnh vào „nhân trị“, cán bộ chủ chốt phải làm gương. Nhưng giải pháp này thất bại, v́ chính những cán bộ chủ chốt lại là những ngừơi tham quyền, tham nhũng và ăn bẩn nhất! Ở  đây chỉ cần nêu ra vụ án Nam Cam mà Nông Đức Mạnh coi là một thành tích rất lớn trong việc chống lại tham quan. Nhưng Trần Bạch Đằng đă nói thẳng:

         „ Bây giờ trong Đảng không đoàn kết, lại không phải từ những vấn đề về quan điểm đường lối..., nếu có th́ căi nhau rồi thống nhất thôi, nhưng lại khổ v́ tiền, địa vị, thằng cha này ngồi chỗ này, thằng cha nọ ngồi chỗ kia... tất cả nó chi phối toàn bộ cái rối loạn trong nội bộ Đảng. Hết sức là nguy hiểm, là chết thôi. Khi có tội, đưa ra th́ cũng cân nhắc ông đảng viên người ta xử thế này, ông Trung ương người ta xử thế kia, đại khái không có cái đó th́ xử lư thẳng. Tôi nói dư luận thành phố này họ không đồng ư với bản kết tội của ông Bùi Quốc Huy, tại sao Bùi Quốc Huy chỉ là thiếu trách nhiệm, trong khi đó tài liệu và căn cứ mà báo chí nêu th́ ông này cũng là "tay tổ". Có một việc mù mờ trong cái này không? Tôi nghĩ là Đảng mà không đoàn kết th́ nảy sinh ra vấn đề thôi. Đảng là trung tâm mà. Chủ thể trung tâm của đoàn kết là Đảng, anh xử lư đi, chứ bây giờ anh đứng lên kêu gọi người ta đoàn kết mà anh lại bầy hầy.“[7]

Khi những cách mạng lăo thành của chế độ đă khinh thường nhóm lănh đạo hiện nay như thế th́ người dân b́nh thừơng sẽ c̣n nghĩ như thế nào. Một khi uy tín đă mất th́ nhóm cầm đầu chế độ không thể giải quyết đựơc các vấn nạn trong đảng và ngoài xă hội!

 

Công thức giải quyết những tha hoá của cán bộ đảng viên qua tự phê b́nh, phê b́nh, xử lí nội bộ. Phương pháp này thích hợp cho một đảng hoạt động bí mật trong thời ḱ chưa nắm được chính quyền. Khi đó những lí tưởng, nhất là lí tửơng CS qua Tuyên ngôn CS, nó như một giấc mơ nhưng chưa có dịp được thử thách. Khi những ngừơi đảng viên CS VN đầu tiên lập hội kín để t́m đường giải phóng đất nước th́ hành động của họ thuần duy t́nh cảm, t́nh cảm yêu nước. C̣n phần lí trí như thế nào th́ họ không cần biết đến, họ tháo trắng cho tư tửơng Marx và nhất là về lí thuyết tổ chức một đảng cách mạng với kỉ luật tự giác của Lenin.

 

Chính trị mà để cho trái tim lănh đạo, soi đường th́ nhiều khi rất nhiệt tâm, cuồng tín, có thể tạo nên những phong trào lớn mạnh không thể ngờ được. Nhưng mặt khác, chính trị để cho trái tim lănh đạo th́ dễ đi đến những bất công, thiên lệch, quá khích, cực đoan. Mọi quyết định đều tuân theo t́nh cảm, từ cất nhắc đảng viên vào các chức vụ cho tới việc xét xử các đảng viên vi phạm kỉ luật. Khi chưa nắm được chính quyền th́ những cách này chỉ liên hệ trực tiếp trong thành phần đảng viên của đảng, c̣n đại đa số nhân dân không bị ảnh hưởng trực tiếp, nên ngừơi ta không thấy cái nguy hại của nó. Nhiều khi c̣n được khen là một tổ chức có ḷng, xả thân v́ đại cuộc….Nhưng khi trở thành đảng cầm quyền th́ cách hành động lấy động lực t́nh cảm hướng dẫn quyết định chính trị sẽ dẫn tới đại hoạ cho cả xă hội và dân tộc và cuối cùng sẽ đưa đảng này xuống hố.

 

Qui luật của chính trị rất ṣng phẳng và cũng rất cay nghiệt: Quyền đẻ ra lợi, lợi tạo ra ḷng tham. Những việc này không mới mẻ mà cũ như từ khi có loài ngừơi. 1951 tại Đại hội II, khi c̣n phải ở trong bưng, TBT Trừơng Chinh chỉ trích thái độ cao ngạo và tham lam của các vua quan các thời đại trước.[8] Nhưng khi cứơp đựơc chính quyền (1954) th́ Trừơng Chinh và các đồng liêu cũng rơi y vào tệ trạng này. Sau 1975 thái độ „kiêu ngạo CS“ c̣n cao hơn thời 1954. Những ngừơi kiêu ngạo nhất sau 1975 lại chính là Lê Duẩn, Lê Đức Thọ là hai người có quyền lực nhất lúc đó!  Thành thử các cán bộ cấp dứơi đối với dân cũng không khác.

 

 

 

Công thức „chỉnh đốn đảng“ của Nông Đức Mạnh bất khả thi

 

Mô h́nh chỉnh đốn đảng, bài trừ tham nhũng xuyên qua tự phê b́nh, phê b́nh và xử lí nội bộ sẽ gặp khó khăn một khi ĐCS trở thành đảng cầm quyền. V́ lúc đó những lí tửơng CS phải đối đầu với thực tế của một xă hội hiện thực với những con ngừơi b́nh thừơng. Điều này không chỉ có giá trị khi người CS đối đầu với những con ngừơi trong xă hội mà họ vừa tiếp thu. Nhưng khó khăn cơ bản nhất là, ngừơi đảng viên CS c̣n phải đối diện chính với ḿnh. Họ cũng là những con ngừơi bằng xương bằng thịt như mọi nguời khác, cũng có những nhu cầu và thị hiếu tự nhiên như mọi ngừơi trong xă hội. Cái khác chỉ lả việc từ người không có quyền, nhưng từ khi đảng của họ nắm quyền th́ họ có những chức vụ mới. Từ những chức vụ mới này họ trở thành những người có quyền. Chế độ CS toàn trị, không có đối lập, nên ngừơi có chức quyền th́ có toàn quyền hành động. Sự tha hoá của giới lănh đạo và thoái trào của các xă hội toàn trị đă được Đặng Quốc Bảo, nguyên UVTUĐ và Bí thư thứ nhất Đoàn thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh, xác nhận:

„Nửa sau thế kỷ 20 những yếu tố của sự khủng hoảng đă xuất hiện và dần dần nó chín muồi, đi tới trạng thái các Đảng cộng sản bị mất quyền lănh đạo trong việc dẫn dắt nhân dân đi vào tương lai và người ta thất vọng. Hệ thống ấy là hệ thống bị tha hoá. Việt Nam cũng thế.“[9]

Tâm lí chung của con ngừơi, từ khi có lịch sử loài ngừoi, là hám lợi và thích quyền. Nếu không có hệ thống kiểm soát và chế tài chặt chẽ và công minh th́ sự tham lam và lợi dụng trở thành bất trị. Nhận xét của Lê Đức Thọ về sự băng hoại đạo đức của cán bộ sau 1975: Trong thời chiến tranh nhiều cán bộ không chết v́ viên đạn đồng, nhưng thời b́nh lại chết v́ „viên đạn bọc đừơng“, do tiền bạc, gái  gấm. Từ 1986 tới nay th́ nhiều cán bộ ngộp thở v́ những đồng Dollar  xanh! Và để bảo vệ cho ḿnh được tự do tham lam, người có quyền đều có khuynh hướng mở rộng cái quyền của ḿnh ra một cách tuyệt đối. Trong thực tế là phải đàn áp bằng tinh thần và cả bằng bạo lực những ai chống lại sự lạm dụng của họ. Không những thế, họ c̣n phải dở đủ tṛ từ dối trá, vu khống và chụp mũ! Hậu quả của việc này là các bộ máy công an mật vụ được tổ chức tinh vi, bộ máy khổng lồ, lực lượng lớn, đồng thời các ngừơi có quyền lực đă đánh mất đạo đức và nhân phẩm. Cuối cùng là cả xă hội phải tuân lệnh, phải phục vụ một nhóm nhỏ ngừơi có quyền hành nhất, nhưng lại là những ngừơi tham lam nhất và vô đạo đức nhất! Chính Đặng Quốc Bảo đă vẽ lại rất chính xác bức tranh của xă hội này:

„Có phải đây là một t́nh h́nh thực tế hiện nay không ? Phải chăng cách sống tốt nhất hiện nay là im lặng. Có một câu rất buồn cười, hay và tiếu lâm: Hăy đi theo con cái các cụ. C̣n đối với các cụ th́ hăy tôn thờ các cụ. Các cụ vĩ đại lắm. Nhưng đi theo cách đó th́ con người mà chúng ta sử dụng ở tất cả các cấp có một trạng thái là không nói thật được với nhau. Họ phải điều chỉnh ngôn ngữ, điều chỉnh tư duy, điều chỉnh đến mức tự đánh mất ḿnh. Không điều chỉnh th́ chết ngay, không đứng được. Người ta nói rằng: “Anh nào điều chỉnh thông minh, hợp thời đại th́ có thể có tương lai, có triển vọng". Hệ quả của nó th́ rất tai hại. Anh nào cũng phải tự điều chỉnh, chỉ khác nhau ở mức độ thôi.“[10]

Không những các Uỷ viên BCT tham lam trong quyền hành và tham lam trong tiền bạc, lợi lộc vật chất (biệt thự riêng cộng với những chế độ chính sách ưu đăi nhất). Họ c̣n tham lam trong cả lănh vực tư tưởng, văn hoá. Họ khẳng định những điều họ nói là tuyệt đối đúng, những chính sách họ đưa ra là hoàn toàn hợp thời. Thái độ „kiêu ngạo CS“ của những ngừơi có quyền lực nhất trong BCT trong từng giai đoạn lịch sử đă được Trần Văn Giàu, một triết gia đầu đàn của chế độ, xác nhận Đảng là tư tưởng:

„Làm triết học khó ǵ các anh cứ xách cặp theo tôi, tôi đi đến đâu, tôi nói cái ǵ th́ các anh cứ nghe, đó là triết học“ [11]

Hay Đảng là luật pháp  „Tổ chức làm chi, luật là chính trị, đâu cần làm khoa luật nữa!“ Và Đảng là đạo đức: „Chính trị đủ rồi, không cần ǵ môn đạo đức, luân lí cả!“[12]

 

Những sự kiện và hiện tượng lộng quyền này không chỉ thấy riêng rẽ ở VN, Liên xô thời ĐCS Liên xô c̣n quyền, mà là h́nh ảnh chung của tất cả các nứơc độc tài toàn trị từ Đông Âu sang Á châu, Cuba. Trong những xă hội độc tài toàn trị, thường vào giai đoạn đầu nó tạo được một số thành tích trong một số lănh vực. Bởi v́ nó là những nguồn tư tưởng mới, những lực lựơng cầm quyền mới nên thừơng tạo ra được những sức sống mới, những lạc quan mới!

Nhưng chỉ là ban đầu mà thôi. Khi lực lượng mới này trở thành độc quyền từ tổ chức, cơ chế, rồi độc quyền cả trong đời sống tư tửơng, văn hoá và tôn giáo th́ những lực lượng khác với những quan điểm và chính kiến bị loại ra khỏi xă hội th́ xă hội đó vắng bóng sự cạnh tranh, nó trở thành một xă hội xơ cứng, một xă hội không c̣n năng động, một xă hội bệnh hoạn không c̣n sinh khí. Đó là thời ḱ thoái trào của các xă hội toàn trị.

 

Thời ḱ xă hội toàn trị phải theo kinh tế thị trường, như trường hợp ở VN hiện nay, đang nẩy sinh nhiều tệ trạng mới, có những vấn đề mới khác với thời chế độ toàn trị theo kinh tế chỉ huy. Thêm vào đó, để t́m cách sống c̣n, chế độ độc đảng c̣n phải mở cửa với các nước tư bản mà từ nguyên thủy họ vẫn coi là tử thù. Trong những điều kiện đó xă hội VN đang có một số đặc điểm: Mô h́nh toàn trị vẫn cố gắng duy tŕ cơ cấu chính trị độc quyền của đảng trong các lănh vực tư tửơng và văn hoá, trong lănh vực an ninh và quốc pḥng. Nhưng do những điều kiện quốc tế bất lợi, chế độ này phải thay thế toàn bộ hay một phần mô h́nh kinh tế chỉ huy bằng kinh tế thị trường. Cho nên đặc điểm của thời ḱ này là, trong xă hội có sự song hành của độc quyền trong chính trị, tư tửơng, văn hoá và an ninh quốc pḥng, nhưng đồng thời lại có nhiều hay ít tự do trong các sinh hoạt kinh tế, xă hội và giáo dục.

Xă hội VN hiện nay đang chứa đựng những lực lượng mâu thuẫn và đối lập với nhau. ĐCSVN tuy c̣n lực rất mạnh, nhưng thế của họ đang rất bất lợi ở trong nước và quốc tế, cho nên trong việc khai triển họ rất bị lúng túng và các lực đang mất dần sức mạnh và hiệu năng.

 

V́ thế những giải pháp nhằm giải quyết các thói hư tật xấu của cán bộ có chức quyền như đang làm hịên nay sẽ bất lực, càng bất lực hơn cả thời ḱ trứơc, khi c̣n trong mô h́nh kinh tế chỉ huy. Điều này đă được Vũ Quốc Hùng, Uỷ viên Trung ương đảng, Phó Chủ nhiệm Uỷ ban Kiểm tra trung ương và Uỷ viên thường trực Ban chỉ đạo Trung ương 6 (lần 2) [phụ trách chỉnh đốn đảng và chống tham nhũng] trả lời tờ Sài g̣n giải phóng mới đây:

Bộ chính trị cho rằng, kê khai [tài sản] cũng có được cái hay là hiểu biết kinh tế từng người. Tuy nhiên qui tŕnh thực hiện chưa đầy đủ, chẳng hạn ai kiểm tra sự trung thực của sự kê khai đó, nếu kê khai không đúng th́ xử lí thế nào, sau nhiệm ḱ mà tài sản của cán bộ „lớn lên“ th́ có bị điều tra nguồn gốc không… Vấn đề này đang đựơc tiếp tục nghiên cứu.“[13]

Vấn đề kê khai tài sản của đảng viên đă được quyết định từ thời Lê Khả Phiêu trong Hội nghị trung ương 6 (lần 2) vào 1.1999, nhưng 5 năm sau mọi chuyện vẫn dẫm chân tại chỗ. Nếu ban lănh đạo mới dưới quyền của Nông Đức Mạnh coi việc chống tham nhũng là việc làm nghiêm túc th́ họ phải lập tức định ra những nguyên tắc rơ ràng trong việc này, chứ không thể hơn ba năm sau vẫn mới „đang được tiếp tục nghiên cứu“.  

Sự dẫm chân tại chỗ của một vấn đề nóng bỏng nhất trong đảng và xă hội hiện nay chỉ có thể giải thích là: Hoặc ngừơi đứng đầu chế độ không có thực quyền, hay là dung túng để cho các tham quan tiếp tục dục khoét tài sản của nhân dân!

 

Tại sao? Bởi v́ hiện nay với kinh tế thị trừơng và mở cửa với tư bản th́ lợi lộc càng nhiều và rất đa dạng. Một cán bộ có chức có quyền (ở trung ương cũng như ở cấp tỉnh, huyện) có thể hốt hàng tỉ đồng chỉ trong một thời gian ngắn qua những cuộc gọi thầu, chấm mút trong các dự án đầu tư với nứơc ngoài, các công tŕnh xây dựng, kiểm tra trong hải quan...Các biện pháp „kê khai tài sản nhưng lại không được công khai“ như trong cuộc bầu cử Hội đồng nhân dân mới đây cũng chỉ là cách lấy vải the che mắt thánh. Chẳng qua mặt được ai, và v́ thế chẳng có ông lớn nào sụt ṿi cả!

 

*          *          *

Nói tóm lại, công thức của Nông Đức Mạnh để chống tham nhũng là duy tŕ chế độ độc đảng, dùng các bộ máy của chế độ độc đảng để làm sạch xă hội rơ ràng là thất bại. Lí do rất dễ hiểu là các quan tham nhũng th́ không thể nào chống tham nhũng được!  Nguyên nhân chính của tất cả các nguyên nhân đưa đến tham nhũng, cửa quyền, đất nước mất kỉ cương là chế độ độc đảng.[14] V́ chế độ này đang đẻ ra các tệ trạng xă hội thay v́ ngăn ngừa. Chế độ độc đảng là bà đỡ của các tệ đoan trong xă hội.

Chính trị là các hoạt động nhằm tổ chức một xă hội loài ngừơi. Tổ chức ra sao, tốt hay xấu, tuỳ thuộc vào chế độ chính trị của xă hội đó. Trong chế độ chính trị độc đảng như hiện nay ở VN, mọi tổ chức trong xă hội và mọi quyền hành trong xă hội đều do quyết định của một tổ chức duy nhất là ĐCSVN. Trong thực tế chỉ là quyết định của một nhóm nhỏ trong BCT trên chục ngừơi. Thực tế hơn nữa, trong mỗi thời ḱ chỉ có hai ba nguời có quyền lực và thế lực lớn nhất  nắm quyết định mà thôi. 

Trong trường hợp đó, theo qui luật chính trị, những động cơ của quyền hành và lợi lộc sẽ hứơng dẫn hành động của những ngừơi có quyền lực mạnh nhất.

Trong xă hội độc tài toàn trị không có cái thắng tốt, thành thử các tham quan như cái xe bất kham thả cửa hôi của, làm giầu bất chính. Nên tệ trạng tham nhũng ngày càng bất trị như hiện nay. Các quan lớn trong BCT, trong TUĐ và ở các thành uỷ, tỉnh uỷ vừa ăn bám dân vừa quay lại đàn áp nhân dân! ♣

 


 

GHI CHÚ

Các chữ trong […] là của ngừơi viết

[1] . Báo cáo kiểm điểm nửa đầu nhiệm ḱ tại HNTU 9 (từ 5-12.1.04), Nhân dân (ND) 4.2.04

[2] . Bài phát biểu của một số „Cách mạng lăo thành“ ở Sàig̣n. Xem phần tài liệu trong số này

[3] . ND 8.3.04 và Bản điều trần 7 điểm của Vơ Nguyên Giáp. Xem phần tài liệu trong số này.

[4] . Bài phát biểu của một số „Cách mạng lăo thành“ ở Saig̣n. Sách đă dẫn

[5] . Sách đă dẫn

[6]. Trần Thế Dưong-Âu Dương Thệ, có thể chờ đợi sự sáng suốt và tử tế của Đỗ Mười và Nông Đức Mạnh?, Dân chủ & Phát triển (DC&PT) số 25, 3.03,tr.4-11

[7] . Bài phát biểu…. Sách đă dẫn

[8] . Trần Thế Dương, Học thuyết Hồ Chí Minh, DC&PT số 17, 3. 2000, tr.17-22

[9] . Đặng Quốc Bảo, bài nói ngày 18.7.03. Xem phần tài liệu trong số này.

[10] . Đặng Quốc Bảo. Như thế

[11] . Trần Văn Giàu, Nguyên nhân chù yếu của sự lạc hậu về khoa học xă hội là do sự lănh đạo của Đảng, DC&PT số 19, 11.2000,tr.48

[12] . Trần Văn Giàu,. Như thế

[13] . Sài g̣n giải phóng điện tử 26.3.04

[14] . Thơ của Nhóm Dân chủ trong nước gởi QH khoá 11 ḱ họp thứ nhất, 2.8.02, trong DC&PT số 25, 3.03 ,tr. 50-53

__________________________

 

DÂN CHỦ & PHÁT TRIỂN ĐIỆN TỬ

 

WWW.DCPT.Org   hay   WWW.dcvapt.net

 

                                                                                                                 theo dạng chữ UNICODE