DC&PT - Thời Sự 2018

 

Ở ‘chung cư làng’, hàng xóm biết tủ lạnh nhà tôi có ǵ!

 

TTO - Khi chuyển đến một căn hộ trong ṭa nhà chung cư b́nh dân, ngay từ đầu tôi đă cảm nhận được một không khí rất... làng xă.

 Mỗi tầng của ṭa nhà có 12 căn hộ, hầu hết mọi người đều đă quen biết nhau từ trước nên khi tôi chân ướt chân ráo chuyển về th́ họ "mặc định" tôi cũng phải thân thiện, gần gũi như "truyền thống" của tầng.

Công việc của tôi đ̣i hỏi có không gian riêng và sự tập trung, v́ thế ban ngày tôi thường đóng cửa mỗi khi làm việc ở nhà, cũng e ngại sang nhà hàng xóm để làm quen. Mỗi lần gặp những người cùng tầng ở thang máy, tôi chỉ chào hỏi xă giao chứ không tṛ chuyện. Có lẽ v́ thái độ khép ḿnh đó khiến những người hàng xóm rất ṭ ṃ về cuộc sống của tôi.

Mấy tháng sau, tôi sinh con đầu ḷng, mẹ tôi xuống giúp chăm sóc em bé nên có lúc phải đi ra đi vào. Hàng xóm hay mời bà vào chơi nhưng mẹ tôi thường lấy cớ bận để từ chối, bà bảo tôi: "Ḿnh sang nhà họ th́ họ sẽ có cớ sang nhà ḿnh, đang nuôi con nhỏ nên hạn chế người ngoài đến chơi để tránh nhiễm bệnh cho trẻ con".

Mọi chuyện bắt đầu!

Đến khi con tôi được gần một tuổi, thỉnh thoảng bé đ̣i ra hành lang để tập đi, những người hàng xóm hay lân la bắt chuyện nên tôi cũng phải đáp lại đôi câu. Thế là nhiều chuyện bắt đầu…

Có hôm buổi tối đang ru con ngủ th́ nghe gọi cửa, ra mở thấy cô trưởng tầng cầm cái bát sang xin chút mỡ gà về nấu xôi gấc, tôi rất kinh ngạc không hiểu sao cô ấy biết nhà tôi có mỡ gà nhưng vẫn sẻ cho một ít.

Có bữa tự dưng thấy một bà ở cách đó mấy căn cầm con gà làm sẵn bọc trong túi nylon mang sang bảo: "Tủ lạnh nhà bác rộng cho tôi gửi nhờ con gà mấy hôm, tủ nhà tôi chật quá".

Tôi tṛn mắt ngạc nhiên nhưng không biết từ chối thế nào v́ đúng là tủ lạnh nhà ḿnh không trữ nhiều đồ.

Mấy đứa trẻ con học cấp 1 th́ cứ thiếu cái bút, cục tẩy, tờ giấy A4, thậm chí bị hỏng con chuột máy tính cũng chạy ngay sang gơ cửa nhà tôi để xin hoặc mượn, chúng nói rất...thản nhiên: "Mẹ cháu bảo bên nhà bác có nhiều lắm".

Chưa kể bất cứ lúc nào thấy nhà tôi hé cửa là y như rằng có người sang chơi, phần lớn là những người đă về hưu ở nhà trông cháu hoặc mấy cô chuyên làm nội trợ nên khá rảnh. Họ vào ngó nghiêng từ giá sách đến pḥng ngủ, tự tiện mở tủ lấy bánh kẹo cho cháu của họ ăn, rồi mở cả mấy hũ rượu ngâm ra hít hà...

Thú thật tôi vô cùng khó chịu mà không biết nhắc nhở cách nào. Chọn giải pháp luồn tay ra khóa trái cửa khi ḿnh đang trong nhà cũng không được bao lâu v́ có người nhanh chóng phát hiện ra và tiếp tục gọi cửa.

Những dịp cuối năm mới thực sự khủng khiếp, các nhà hàng xóm bàn nhau tổ chức ăn tất niên tại sảnh ngay chỗ ra vào thang máy, mà nhà tôi lại ở vị trí mở cửa là nh́n ra sảnh.

Năm đầu tiên lấy lí do con nhỏ không tham gia được, tôi bị mọi người nói ra nói vào măi. Đến năm thứ hai, v́ quá sợ cái cảnh "hậu tất niên" đồ ăn rơi văi nhem nhuốc cả sảnh không ai chịu lau kỹ như năm trước nên tôi đề nghị đóng tiền để ra nhà hàng gần đó liên hoan. Mọi người đồng ư và cả tầng kéo nhau đi, mang theo cả con cái rất rôm rả. Ăn xong, lúc thanh toán tiền bị thiếu một ít nên một người ứng trước để trả nhà hàng. Sau đó về chia số c̣n lại cho mọi người để đóng thêm, có người lại ́ xèo chuyện nhà đi đông người, nhà đi ít, rồi có người ăn kiêng nên không ăn được nhiều...

Tóm lại là toàn chuyện tủn mủn nhưng gây ức chế, "bằng mặt nhưng không bằng ḷng" với nhau.

Cao trào là chuyện cô trưởng tầng đi vay tiền khắp cả 11 nhà c̣n lại, mỗi nhà chỉ vài trăm ngh́n đến một triệu đồng, nhưng cứ chây ỳ không chịu trả đúng hạn hoặc mỗi lần trả lại đưa "nhỏ giọt" vài chục ngh́n. Đă vậy, cô ấy c̣n hay ngồi lê mách lẻo, dựng chuyện người này nói xấu người kia dẫn đến hiểu lầm, căi vă ầm ĩ gây mất đoàn kết, rồi cấm con cái chơi với nhau.

Trưởng tầng mất uy tín nên mỗi lần tổ dân phố huy động đóng góp quỹ là không ai chịu nộp, trừ khi phải có trưởng ṭa nhà đi cùng...

Bán nhà cũng chưa yên

Cuối năm ngoái, con đă lớn hơn nên tôi cần chỗ ở rộng răi một chút, tôi rao bán căn hộ để mua nơi khác phù hợp. Vừa rao bán nhà, tôi đă phải đối mặt với hàng loạt câu hỏi tọc mạch của hàng xóm: Tại sao lại phải bán nhà? Vỡ nợ phải bán hay "trúng quả" nên mua chỗ khác đẹp hơn?...

Khách đến xem nhà vừa đi ra khỏi cửa cũng bị hỏi han đủ thứ, lại c̣n nghe dèm pha đắt rẻ khiến họ cứ ngần ngại không muốn mua.

Bán xong, tôi t́m mua căn hộ mới. Trước khi quyết định "an cư" ở đây, tôi đă t́m hiểu kĩ những người hàng xóm cùng tầng, họ đều là những gia đ́nh trẻ, có ư thức giữ ǵn vệ sinh chung, lịch sự khi giao tiếp và biết tôn trọng sự riêng tư của người khác. Sau gần nửa năm ở nhà mới, tôi thấy thực sự dễ chịu và vui vẻ khi không phải đối phó với lối sống c̣n mang nặng tính "làng xă" như ở khu nhà cũ.

Trích: Tuổi trẻ 18.05.18

 

Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát triển điện tử:  

            www.dcpt.org                       

hay       www.dcvapt.net             

                                          

                                          

Email: dcvapt@gmail.com  

Hiệp Hội Dân Chủ và Phát Triển Việt Nam     Trở về Mục Lục