DC&PT - Thời Sự 2018

TS Nguyễn Xuân Tụ (Hà Sĩ Phu):

“Tôi chỉ là người nhận thức được chân lư”

Tâm Don

 

Cuốn sách Chia tay ư thức hệ của Tiến sĩ Nguyễn Xuân Tụ, tức Hà Sĩ Phu, được Tự Do Xuất Bản ấn hành đang gây xôn xao cộng đồng mạng. Rất nhiều người quyết tâm lùng mua bằng được cuốn sách có giá trị này. Và Việt Nam Thời Báo đă có cuộc chuyện tṛ với nhà bất đồng chính kiến này xung quanh cuốn sách để đời của ông.

TS Hà Sĩ Phu.

VNTB: Cuốn sách “Chia tay ư thức hệ” đối với ông, là một đứa con tinh thần hay là một sản phẩm trân quư?

TS Nguyễn Xuân Tụ - Hà Sĩ Phu: Những bài tôi viết ra đều là từ tim óc của ḿnh mong góp chút nhận thức để làm tốt xă hội, để trả ơn đất nước và cuộc đời đă nuôi dưỡng ḿnh, nên đương nhiên là những đứa con tinh thần của ḿnh, c̣n mọi đánh giá là do độc giả. Riêng cuốn Chia tay ư thức hệ vốn manh nha từ năm 2012 do thiện ư của bạn đọc trong và ngoài nước. Lúc ấy tôi có viết mấy lời gửi độc giả 2012, nhưng không hiểu sao sự việc không thành, nay mới thấy tiếp tục và tôi vui biết đă có sách.

VNTB: Ông viết ba tiểu luận: “Dắt tay nhau đi dưới tấm biển chỉ đường của trí tuệ”, “Đôi điều suy nghĩ của một công dân” và “Chia tay ư thức hệ” trong hoàn cảnh nào?

TS Nguyễn Xuân Tụ - Hà Sĩ Phu: Hoàn cảnh ư, có hơi phức tạp một chút. Tôi là người làm khoa học tự nhiên, ngành sinh học, chuyển từ Viện Khoa học VN ở Hà Nội vào Đà Lạt định nuôi cấy mô vài cây thuốc quư.

Một hôm ngồi nghe tuyên giáo báo cáo thời sự ở Đà Lạt (1988), chị TS Kiến trúc Đặng Việt Nga con cụ Trường Chinh bảo tôi: Một vài điều anh thường nói chuyện với bạn bè gần gũi khiến tôi cắt nghĩa được nhiều vấn đề, hôm nào anh hệ thống lại nói với bạn bè cho vui. Thế là sau đó có một cuộc chuyện tṛ tại nhà tôi, tôi vẽ một biểu đồ, như một cuộc thuyết tŕnh sinh học, chứng minh nếu xuất phát từ đấu tranh giai cấp và chuyên chính vô sản th́ không đến được cái đích tốt đẹp mong muốn, nửa đường sẽ tắc, sẽ ngụy biện, sẽ phải theo thế giới về kinh tế nhưng sẽ đổi mới giả về chính trị và tư tưởng…Nghe xong mọi người đồng t́nh lắm và bảo tôi phải viết thành bài nghiêm chỉnh gửi ngay cho các cơ quan lư luận và báo chí. Thế là với chiếc máy chữ cọc cạch (1988 làm ǵ có vi tính và Internet), không có một cuốn sách nào, trong đầu có thế nào viết ra thế ấy. Ai ngờ 10 trang đánh máy ấy gây chuyện to: Hội Nhà văn VN và Tạp chí Sông Hương và một số nhà văn th́ nhiệt liệt hưởng ứng, Ủy viên Bộ Chính trị Đào Duy Tùng th́ vác bài ấy đi phê phán khắp nơi, các báo chí chính thống của Đảng Cộng sản liên tiếp viết hơn 30 bài phê phán (huy động cả triết gia Trần Đức Thảo). Bài lan ra hải ngoại th́ tạo ra làn sóng khen ngợi, tán dương, tự nhiên Hà Sĩ Phu thành nhân vật chính trị mà từ thuở bé đến giờ có biết chính trị là cái ǵ? Chỉ định viết một bài ấy thôi, nhưng thấy bị phê phán buộc phải viết thêm hai bài sau để giải thích, để thành một hệ thống mạch lạc cho có đầu có đuôi.

VNTB: Điều ǵ ông tâm đắc nhất trong cuốn sách “Chia tay ư thức hệ”?

TS Nguyễn Xuân Tụ - Hà Sĩ Phu: Chọn ra cái ǵ tâm đắc nhất th́ cũng khó. Nhưng cứ tạm ghi nhận th́ có thể kể ra mấy điểm sau đây:

- Trước hết vạch được cái sai lầm lớn nhất của cái gọi là “ḥn đá tảng” để thiết kế toàn bộ chủ thuyết cộng sản là việc lấy đấu tranh giai cấp làm động lực của tiến hóa và dùng giải pháp chuyên chính vô sản để giải quyết bất công. Tôi nêu được vai tṛ Tiền phong của Trí tuệ và sự tự do cạnh tranh Trí tuệ chính là động lực Tiến hóa.

- Chủ nghĩa cộng sản chẳng qua là một chế độ phong kiến độc tài biến tướng, nên gieo vào mảnh đất phong kiến phương Đông mới đúng đất của nó, để nó đâm rễ sâu rộng nên sẽ kéo dài hơn các nước Đông Âu.

- Nêu được tính chất tạm thời của chủ nghĩa thực dân, tất yếu sẽ hết khi nhân loại đi lên, nên nóng vội đánh chủ nghĩa thực dân bằng mọi giá (kể cả cái giá gây tác hại về sau) là dại dột. Điều này về sau đọc Phan Châu Trinh tôi mới biết cụ Phan đă nói như thế rồi.

- Ngay 30 năm trước tôi đă dự đoán “người ta” sẽ mắc kẹt giữa chủ nghĩa với thực tế nên nhất định sẽ ứng xử bằng cách dối trá và ngụy biện, ngụy trang…

VNTB: Nhiều ư kiến của ông trong ba tiểu luận nói trên vào thời điểm 25- 30 năm trước là táo bạo và mạnh mẽ nhưng ở thời điểm hiện nay nó không có ǵ mới mẻ nếu không nói là ấu trĩ, nhưng tại sao khi quyết định xuất bản thành sách “Chia tay ư thức hệ” ông không bổ sung và chỉnh sửa?

TS Nguyễn Xuân Tụ - Hà Sĩ Phu: Tất cả những bài viết và trả lời phỏng vấn của tôi có thể gom thành 3 cụm:

- Ba bài lư luận cơ bản (từ 1988 đến 1995);

- Hơn 200 bài sau đó (từ 1997 đến nay), để đáp ứng những t́nh h́nh thực tế, thời sự của xă hội Việt Nam, nhất là nạn cướp đất, đàn áp dân quyền và nguy cơ Bắc thuộc;

- Những bài có tính văn học như văn xuôi, thơ và câu đối.

Cuốn sách “Chia tay ư thức hệ” của TS Hà Sĩ Phu.

Cuốn Chia tay ư thức hệ chỉ là “cụm” bài thứ nhất, chỉ về nhận thức cơ bản, chứng minh lư thuyết Mác-Lê là những ảo tưởng phi khoa học và tai hại, lại viết từ 30 năm trước, khi chưa có phong trào dân chủ như hiện nay, th́ đương nhiên chưa có tính thời sự nóng bỏng và về nhận thức cũng chưa chín muồi như hiện nay. Sự cập nhật về nhận thức và thời sự như VNTB đề cập xin giành cho 200 bài viết bổ sung về sau, chắc phải thành một tập riêng, nên chưa có mặt trong tập Chia tay ư thức hệ này. Tôi chỉ đề nghị quư vị có hảo tâm in sách th́ bổ sung thêm 1 hoặc 2 bài mới trong con số 200 bài mới đó như một sự báo trước mà thôi. V́ tôn trọng tính chất lịch sử của ba bài chính luận ấy nên tôi muốn giữ nguyên văn, không chỉnh sửa ǵ.

VNTB: Vào thời điểm 1988-1995, ông có nghiên cứu tài liệu, sách vở nào để phản bác chủ nghĩa Marx- Lenin? Hay sự phản bác của ông chỉ dựa vào nhận thức của ông?

TS Nguyễn Xuân Tụ - Hà Sĩ Phu: T́m ra chân lư th́ rất khó, nhưng khi đă t́m được chân lư th́ có thể diễn đạt theo kiểu bác học, kinh viện, nhưng cũng có thể diễn đạt một cách phổ thông, ai cũng hiểu được v́ chân lư chính là thực tiễn của đời sống không có ǵ xa lạ (việc phát hiện thuyết Nhật tâm để thay thuyết Địa tâm là một ví dụ). Tôi không dám nhận ḿnh là phát hiện ra chân lư mà chỉ là nhận thức được chân lư, đối chiếu lư luận Mác-Lê với những quy luật sinh học, và t́m cách diễn đạt thôi. Tôi chọn cách diễn đạt thứ hai, phổ thông, ai nghe cũng hiểu được, nhân dân cần cái đó. Chính cơ quan an ninh, những khi hỏi cung tôi, họ cũng bảo “bài viết của ông nguy hiểm v́ quá dễ hiểu, không cần sách vở ǵ cũng hiểu được”. Tất nhiên khi gặp điều ǵ cần “check” lại thêm cho chắc th́ tôi phải t́m sách để duyệt lại xem cho kỹ lưỡng, nhưng đọc để cho ḿnh, thành nhận thức của ḿnh rồi tôi mới viết ra, chỉ khi thật cần thiết tôi mới dẫn sách.

VNTB: Có khá nhiều người đă gọi ông là nhà tư tưởng. Ông có nhận ḿnh là nhà tư tưởng không? Tại sao?

TS Nguyễn Xuân Tụ - Hà Sĩ Phu: Tôi nhận thức thế nào, viết ra thế đó. Tôi biết cũng có lúc tôi được gọi là nhà văn hóa, nhà tư tưởng, là thức giả-học giả ǵ đó… Tôi cảm ơn nhưng không dám nhận bất cứ danh hiệu ǵ, có danh chỉ thêm phiền thêm khổ. Tôi chỉ là một anh làm khoa học tự nhiên, nh́n quê hương ḿnh đang tơi bời và tương lai bất trắc mà phải dâng xă hội chút nhận thức của ḿnh như sự đền đáp phần nào công ơn của đất nước, của cuộc đời đă tạo sinh ra ḿnh và cho ḿnh tọa hưởng bao nhiêu thành quả quá vĩ đại, chết mà không trả ơn th́ là thằng ăn quịt. Vậy thôi.

Ngay cái bút danh Hà Sĩ Phu cũng không phải tôi tự xưng là Sĩ Phu Bắc Hà. Chữ Hà khi là họ Hà th́ có nghĩa nghi vấn như một dấu hỏi Sĩ Phu là ai, là thế nào, có Sĩ Phu không?

VNTB: Ông có dự đoán rằng, vào thời điểm nào đó, chính quyền Việt Nam sẽ nói lời “chia tay ư thức hệ” với chủ nghĩa cộng sản không?

TS Nguyễn Xuân Tụ - Hà Sĩ Phu: Quy luật của sự nhận lỗi xưa nay là: Trước một lỗi lầm nếu nhận sớm ngay từ đầu th́ rất đơn giản, nhưng đă chọn con đường ngụy biện, dối trá để chống lại lẽ phải th́ cứ phải sinh ra sự dối trá sau để củng cố sự dối trá trước, lúc đầu c̣n châm chước được sau càng ngày càng căi chầy căi cối, cứ thế ngày càng rúc sâu thêm vào con đường cụt, càng khó quay ra.

Tôi có kinh nghiệm: Khi t́nh h́nh đă đủ chín để không thể căi được nữa th́ ta để kẻ có lỗi được tự thân t́m cách nhận lỗi một cách nào đó gián tiếp, nhận lỗi mà không quá mất mặt. Chứ lúc ấy mà c̣n tiếp tục dồn nó vào đường cùng th́ nó phát khùng: “Ông vô lư thế đấy, mày làm đ… ǵ được ông” th́ có phải dở không, chẳng có lợi ǵ. C̣n như kẻ có lỗi không tự biết lỗi mà c̣n dùng vũ lực hại ta th́ lúc ấy đâu c̣n là chuyện đối thoại, tranh căi nữa?

Nhưng thực ra điều này mới quan trọng: thằng thầy, thằng chủ nợ, thằng bạn vàng 16 chữ có cho phép nó giă từ đường cũ hay không, con đường Ư THỨC HỆ tai hại đă dẫn lối cho con sói Bắc phương đặt cả 4 chân vào ngôi nhà VN yêu dấu của chúng ta mà tổ tiên ta đă chống chọi cả 1000 năm vô cùng tài giỏi?

Phải “chia tay ư thức hệ” bởi cứ nghĩ đến công lao tổ tiên mà nay bị tan hoang là không cầm được nước mắt.

VNTB: Chân thành cám ơn ông!

VNTB gửi BVN.

 

Trích:BVN 23.12.18

 

Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát triển điện tử:  

            www.dcpt.org                                  

hay       www.dcvapt.net                  

                                                     

                                                     

Email: dcvapt@gmail.com

Hiệp Hội Dân Chủ và Phát Triển Việt Nam     Trở về Mục Lục