DC&PT - Thời Sự 2019

Tôi là người Việt Nam, xin hỏi:

Chính trị là ǵ? (Phần 1)

 

GS Lê Hữu Khóa

 

ĐỊNH ĐỀ: có độc đảng th́ không có chính trị, có độc tài th́ không có chính giới, có độc trị th́ không có chính trường, có độc tôn th́ không có chính kiến.

Tôi xin dùng định đề này để xác nhận lần nữa là các lănh đạo ĐCSVN-Đảng cộng sản Việt Nam hiện nay, không phải là chính trị gia. Đây là định đề mà tôi đă viết qua sách và bài, đă phân tích và giải thích trong các giảng đường đại học quốc nội cũng như quốc tế.

Trong bài này tôi dùng hệ chính (chính trị, chính giới, chính trường) qua hệ thức (kiến thức, tri thức, trí thức, ư thức, nhận thức) biết dựa trên hệ lương (lương thiện, lương tâm, lương tri) để giải luận thảm kịch của Việt Nam hiện nay, và khi không có ba hệ này, th́ Việt tộc chỉ bị cai trị, mà xă hội Việt sẽ không có các chính trị gia Việt để quản trị văn hóa Việt, giáo dục Việt, kinh tế Việt… v́ chính trị chi phối không những đời sống xă hội, sinh hoạt xă hội, quan hệ xă hội, mà chính trị quyết định toàn bộ thân phận của một dân tộc, toàn thể số kiếp của một quốc gia.

Xin được đề nghị phương pháp luận sau đây để giải luận câu chuyện: Chính trị là ǵ? Chúng ta sẽ dùng định nghĩa để xây dựng định đề, và khi định nghĩa để nhận ra các ẩn số trong đời sống chính trị (chính trị, chính giới, chính trường) th́ chúng ta phải vào sâu để phân tích hai hàm số khác: thực trạng vắng bóng sinh hoạt chính trị của Việt Nam hiện nay song hành cùng các sự vô dạng chính trị của các lănh đạo ĐCSVN-Đảng cộng sản Việt Nam. Họ không có chiều cao trong nhận định chính trị, không có chiều sâu trong phân tích chính trị, không có chiều rộng trong xử lư chính trị, không có chiều dài trong dự phóng chính trị, cụ thể là muốn làm chính trị phải có tŕnh độ (cá nhân và tập thể) để tạo được mức độ nhận thức các thử thách đang chực chờ Việt tộc.

Sự thật chính trị: làm nên hành động chính trị luôn có nền trên nhận thức về sự thật, sự thật về số phận của một dân tộc trong quá khứ, sự thật về hiện tại của xă hội mà dân tộc đó đang sống, sẽ làm nên tiền đề về sự thật trong tương lai của dân tộc này qua các thế hệ sắp tới. Câu chuyện “có (sự) thực mới vực được đạo” ở đây cao, sâu, xa, rộng hơn cách nói “có (lương) thực mới vực được đạo”, sự thực bắt rễ trong thực tại của cuộc sống, làm nên thực cảnh của một dân tộc, dựng nên thực tế của đời sống xă hội. Chính định nghĩa về sự thật làm nền cho mọi hành động chính trị, sẽ loại khỏi ra sinh hoạt chính trị ít nhất là ba độc tố: thứ nhất là ư thức hệ không hề dựa vào sự thật; thứ nh́ là tuyên truyền độc tài không hề bám vào sự thật; thứ ba là tuyên giáo độc đảng th́ bất chấp sự thật.

Chúng ta hăy đi xa hơn nữa trong định nghĩa về sự thật để t́m ra các định luận làm rễ cho mọi hành động chính trị có thực chất của hệ lương (lương thiện, lương tâm, lương tri) đi t́m hệ thức (kiến thức, tri thức, trí thức, ư thức, nhận thức): không chỉ có một sự thật mà có nhiều sự thật, sự thật của nghệ thuật không phải là sự thật của kinh tế, và sự thật của khoa học không phải là sự thật của chính trị… Vậy th́, sự thật chính trị phải dựa trên một định nghĩa: sự thật là quá tŕnh của thực tế làm nên quy tŕnh cho thực tại. Tại đây, chính quá tŕnh khi trở thành quy tŕnh th́ bản thân nó là kết quả của một công tŕnh, hay ngược lại là hậu quả của một tác hại ngay trên dân tộc và đất nước mà chính quyền là thủ phạm.

Tại sao lại đặt vấn đề một công tŕnh của hành động chính trị? Tại sao lại dùng ngữ pháp công tŕnh? Ta hăy đi xa thêm nữa trong lư luận: hành động chính trị mang đến kết quả tốt cho dân tộc, đưa đến hiệu quả hay cho nhân dân là một hành động đặc thù của một cá nhân lănh tụ, một tập thể lănh đạo có tính nhân quả tích cực lâu dài trong thời gian, rộng răi trong không gian. Nó thay đời đổi kiếp cho đồng bào, cho đồng loại theo hướng thăng hoa, nó sẽ mang giá trị phổ quát cho nhân loại. Từ hành động đặc thù để có kết quả đặc trưng làm nên giá trị phổ quát cho mai hậu, đây chính là định nghĩa để giải luận mọi hành động chính trị; và “nói gần nói xa không qua nói (sự) thật” là cả thế kỷ XX cho tới thế kỷ XXI, Việt tộc chưa thấy một hành động chính trị nào có bản lĩnh là kết quả của một công tŕnh đặc thù, có tầm vóc làm nên giá trị phổ quát cho Việt tộc.

Hành tác chính trị: là động tác đưa vào hành động chính trị vào không gian và thời gian của sinh hoạt chính trị được điều hành bởi quyền lực chính trị (nắm chính quyền, lập chính phủ, dựng chính sách), nơi mà hiệu quả của hành tác chính trị được nhận định và đánh giá qua hiệu quả chính trị khi một cá nhân lănh tụ, hay một tập thể lănh đạo có quyền lực trong tay. Định nghĩa chính trị học này dùng quyền lực để nhận diện ra hành tác chính trị thật ra chưa đủ và chưa đúng, v́ sau kinh nghiệm dân chủ đa nguyên của nhân loại trong hai thế kỷ qua, tại đây chính đa nguyên dựa trên đa đảng liên tục sáng tạo ra đa trí, đa tài, đa năng, đa hiệu… bó buộc chính giới và chính khách phải nới rộng ra định nghĩa này.

Từ đây, định nghĩa về hành tác chính trị phải được bổ sung thêm bởi hai định nghĩa khác: một của triết học chính trị phân tích quyền lực chính trị qua nguyên tắc của công bằng, nơi mà công bằng là chỗ dựa cho công lư để điều chế mọi hành tác chính trị. Hai là xă hội học chính trị, đặt tự do của hành tác chính trị vào nội hàm của công bằng, để tạo ra hiệu quả, cụ thể là dùng công bằng để chế tác ra bác ái, trong đó kẻ có quyền lực là kẻ thực sử dụng được bác ái để tạo đoàn kết, để dựng tương trợ, đặt bác ái đúng nhân vị tức là cùng hàng, cùng lứa, cùng đôi với công bằngtự do để bảo đảm một cặp đôi khác là: cộng ḥadân chủ, trong đa nguyênnhân quyền.

Trong lịch sử chính trị của các quốc gia văn minh, có chính trị học để nhận định chính trường, có triết học chính trị để phân tích bổn phận của chính giới, có xă hội học chính trị để giải thích trách nhiệm của chính khách th́ lư luận về công bằng là nguồn cội của mọi lập luận về công lư, cụ thể là không thể nào định nghĩa về công lư, mà không kèm theo một định nghĩa có tính thuyết phục cao về công bằng. Đây là một lỗi đă trở thành tội của các lănh đạo ĐCSVN, đă tạo ra bất b́nh đẳng qua đặc quyềnđặc lợi cho đảng viên, từ cán bộ địa phương tới lănh đạo trung ương, từ đó tạo ra bất công sâu xa ngay trong xă hội. Các khẩu hiệu Đảng là đầy tớ của nhân dân chỉ là loại xảo ngôn của gian dối để lừa đảo ở mức trắng trợn v́ các khẩu lịnh này rất thô bỉ với sự thực là ĐCSVN đă ngồi xổm lên tất cả! Từ hiến pháp tới tư pháp, chà đạp công lư, vùi dập công pháp, chôn sống công luật.

Tự do chính trị: là một phạm trù gây ngộ nhận nhiều nhất trong không gian chính trị, khi ta nghiên cứu về chính trị, chính giới, chính khách khi có chính quyền trong tay, v́ bản thân sự hiểu biết chủ quan về tự do là một con dao hai lưỡi; và các thể chế độc đảng, các chế độ độc tài luôn dùng cách hiểu tự do chính trị tà đạo nhất để lập bạo quyền: có chính quyền là có quyền lực, th́ muốn làm ǵ th́ làm!

Gây ra những hậu quả không sao lường được, mà trên thượng nguồn là cách hiểu sai lệch về tự do, v́ phạm trù tự do là một phạm trù không có quy phạm, cụ thể là không có mô thức tuyệt đối của đạo lư để kiểm soát nó, không có mô h́nh phổ quát của luân lư để kềm chế nó. Nên trong không gian lănh đạo chính trị dựa trên đa nguyên của dân chủ th́ tự do là nơi mà các quy luật khách quan phải tuân theo các quy phạm cần thiết để quản lư tự do trong chính trị bằng tri thức đúng về quyền lực, tức là phải tôn trọng công bằng, phải tôn vinh công lư.

Trong không gian chính trị này, ta phải phân biệt có nhiều không gian của tự do, các tự do này rất bất b́nh đẳng trong sinh hoạt xă hội, thí dụ như trong các quốc gia dân chủ giàu mạnh, nhưng trên thực tế không gian của một tỷ phú luôn rộng hơn không gian của một công dân đang thất nghiệp.

Tại Việt Nam hiện nay, ta thấy rơ qua bạo quyền độc đảng, tà quyền tham quan, ma quyền buôn đất th́ tự do của một tên đầu nậu đất đai đă chia chác với các nhóm lợi ích trong chính quyền th́ hoàn toàn rộng lớn và chúng “có tự do để giết tự do của dân chúng”, để biến dân chúng thành dân oan. Như vậy, tự do phải được nhận định và định nghĩa qua không gian cụ thể, nơi mà bọn bạo quyền, tham quan, ma đất dùng các phương tiện của quyền lực sẵn có trong tay chúng để hủy, diệt, loại, bỏ tự do của dân oan, vừa không có quen biết trong quyền lực, vừa không có các phương tiện pháp quyền để tự bảo vệ tự do của chính ḿnh.

Tự do của một con cáo đang lộng hành giết chóc các con cừu trong chuồng mà các nạn nhân không có lối thoát, th́ đây không phải là tự do mà là sát hại! Tự do của liên minh bạo quyền lănh đạo-tà quyền tham quan-ma quyền trọc phú khi chúng tự do dùng phương châm ma đạo của chúng là: “có tiền mua tiên cũng được”, th́ đây không phải là tự do trong liêm sỉ mà là hành động âm binh sát hại đồng bào.

Hăy tỉnh táo để có sáng suốt khi đi t́m định nghĩa về tự do, từ chính trị tới xă hội, từ kinh tế tới văn hóa… khi ta đặt tự do trong quyền lực chính trị, của chính quyền độc đảng trong thực trạng tự do cạnh tranh qua bối cảnh toàn cầu hóa hiện nay, ta sẽ thấy, họ sẽ dùng tự do chính trị để tạo ra các bất công mới, mà ư đồ là để duy tŕ chế độ độc đảng. Thí dụ quá tŕnh hội nhập vào kinh tế thị trường khi cho phép các doanh nghiệp ngoại quốc vào đầu tư tại Việt Nam với lực lượng lao động Việt dồi dào nhưng lương bổng thấp, bảo hiểm xă hội tồi, an sinh xă hội kém, luôn đi cùng với các chính sách xuất khẩu lao động, biến con dân Việt thành lao nô, nô tỳ cho các nước láng giềng.

Chưa bao giờ trong xă hội Việt lại có sự chênh lệch về bất b́nh đẳng cao một cách bất thường như hiện nay, với các “đại gia” vỗ ngực là “tỷ phú” nhưng tri thức chỉ là “trọc phú” có mức sống xa hoa trong sa đọa, ngày ngày nh́n-mà-không-thấy nỗi khổ niềm đau của dân oan, dân đen, đang dở chết dở sống để sinh nhai; sống mà không sao vượt qua khó khăn với quá nhiều mức thuế trên lưng, trên vai, trên đầu, và cùng lúc th́ chính bọn bạo quyền, tham quan, ma đất… đă tránh được thuế qua tà đạo tham ô và tham nhũng của chúng.

Tổ chức chính trị: Qua đảng phái hoặc qua cá nhân là một tổ chức mang theo hệ tự: lấy tự do làm nên tự chủ, để tự quyết trong hành động mà tự tin, nơi mà quyết đoán sẽ làm nên quyết sách, tạo ra chính sách qua hành động chính trị khi có quyền lực trong tay, tất cả hành động này đều phải dựa trên: công lư có nguồn cội là công bằng. Chính đây là thảm kịch đôi của Việt tộc, từ khi bị ĐCSVN cai trị.

Thảm kịch thứ nhất là lănh đạo ĐCSVN không hề tôn trọng sự thật đa chiều, đa dạng của truyền thống, văn hóa, xă hội… của Việt tộc mà chỉ đi theo độc lộ đầy độc hại của một ư thức hệ vô sản, có rễ là vô thần nên vô tri ngay trong hệ độc (độc đảng, độc tôn, độc trị, độc quyền, độc tài). ĐCSVN không hề chú trọng việc xây dựng thêm bịnh viện, thêm trường học nơi mà y tế và giáo dục là hằng số của mọi chính quyền liêm chính; mà ngược lại họ tập trung xây dựng bộ máy tà quyền công an dựa trên bạo quyền độc đảng, cùng lúc thần thánh hóa các lănh đạo của họ đă lừa đảo dân tộc bằng ma quyền, giờ lại được có các tượng đài ngh́n tỷ, trong một xă hội ngày càng nhiều dân oan, ngày càng lắm dân đen.

Thảm kịch thứ nh́, v́ không biết về sự thật đa chiều, đa dạng của của Việt tộc, nên ĐCSVN đă lầm đường lạc lối khi tổ chức tuyền truyền một chiều kiểu tẩy năo, nhồi sọ, gạt đi các giá trị đạo đức của tổ tiên, các đạo lư của dân tộc. Không là chủ thể chính trị để sáng tạo trong lănh đạo, ĐCSVN không hề quản lư để phát triển, mà chỉ cai trị bằng bạo quyền độc đảng để bảo về đặc quyền, đăc lợi, đặc ân của nó, sai lầm này là chỉ báo rơ nhất về ngày tàn không tránh khỏi của ĐCSVN.

Hai sai lầm trên đă tạo ra bao thảm kịch nghèo nàn lạc hậu trên lưng, trên vai, trên đầu của Việt tộc. Muốn thoát khỏi hai sai lầm trên, th́ lối ra lâu dài là đưa hệ đa vào sinh hoạt chính trị, lấy đa đảng để có đa trí trong xây dựng lại xă hội, lấy đa tài làm nên đa năng, tạo ra đa hiệu từ chính trị tới kinh tế, từ giáo dục tới văn hóa… Và trước mắt là phải trở lại nhận thức về sự thật đa chiều, đa dạng của không gian chính trị, từ đó có hành động chính trị dựa trên công bằng, để có tổ chức chính trị dựa trên công lư!

Tôi là người Việt Nam, xin hỏi:

Chính trị là ǵ? (Phần 2)

GS Lê Hữu Khóa

 Tiếp theo phần 1

ĐỊNH ĐỀ: có độc đảng th́ không có chính trị, có độc tài th́ không có chính giới, có độc trị th́ không có chính trường, có độc tôn th́ không có chính kiến.

Uy lực chính trị: không nằm trong bạo quyền lănh đạo, không ở trong tà quyền tham quan, trong ma quyền mafia đang thao túng quyền lực độc đảng như hiện nay, mà nó là uy lực tới từ tiềm lực của lănh đạo chính trị văn-minh-v́-thông-minh, luôn biết củng cố sung lực tự trị của xă hội, để tạo ra sinh lực cho xă hội dân sự giúp chính quyền nhận ra điều hay lẽ phải, để tránh chuyện lầm đường lạc lối trong chính sách.

Uy lực chính trị của một chính quyền tạo ra hùng lực cho công bằng luôn có mặt, luôn được bảo vệ, ai cũng như ai, không có kỳ thị, không có phân biệt đối xử, để chính công bằng chế tác được tự do, nơi mà mọi công dân được quyền thành công như nhau trong xă hội, từ học đường tới nghề nghiệp, từ kinh tế tới văn hóa.

Nếu cái uy làm ra cái lực, v́ cái uy tới từ cái thiện của công bằng, cái đúng của công lư, và cái uy chỉ tồn tại khi nó tạo được cái ơn qua hành động chính trị, khi mà kẻ mang ơn thấy ḿnh được thăng hoa ngay trong nhân vị công dân của ḿnh: thành công trong học đường, thành tài trong nghề nghiệp, thành đạt trong kinh tế, thành tựu trong xă hội. Điều này, hoàn toàn ngược lại với lối tuyên truyền vô minh của ĐCSVN đang bóc lột dân tộc tới tận xương tủy, với bao triệu dân đen, với bao triệu dân oan, nhưng cùng lúc lại tuyên truyền là “nhân dân phải mang ơn Đảng”.

Với cách giải thích bất chính trong ngây ngô tại sao dân tộc phải mang ơn một đảng độc tài nhưng bất tài, gây bao hậu quả từ tiêu xài đến cạn kiệt tài nguyên của đất nước, tới đưa ngoại xâm qua con đường công nghiệp gây ô nhiễm môi trường của đất nước, từ luyện thép kiểu Formosa tới các nhà máy than điện trên khắp các vùng miền, đang tạo ra các làng ung thư, song đôi cùng mưu đồ thâm hiểm qua đường thực phẩm bẩn độc của Tàu tặc.

Cái uy trong quyền lực chính trị tới từ cái thiện của công bằng, cái đúng của công lư, nó hoàn toàn trái ngược với cái bạo của quyền, cái của quan, nơi mà bạo quyền và tham quan dựa trên bạo lực để vơ vét qua cách hành xử của ĐCSVN đối với dân tộc hiện nay. Ở đây không có một cái uy nào cả, mà chỉ là hành vi hiếp, giành, trấn, lột tạo tiền đề cho hành động trộm, cắp, cướp, giật, chính loại hành vi này, chính kiểu hành động đang nạo rỗng cái uy của bè đảng cầm quyền, nơi mà cái uy đang bị xiết cổ bởi cái giancái giật.

Công lư chính trị dựa trên công bằng, được lănh đạo chính trị tôn trọng trong mọi hành động chính trị, và chính các lănh đạo này phải luôn liêm chính trong nghiêm minh để nhận ra là công lư chính trị luôn song hành cùng công bằng xă hội. Tại đây, công lư là hệ mở nó chống bế môn tỏa cảng, nó chống ngăn sông cấm chợ, ranh giới giữa quốc nội và quốc ngoại không c̣n là rào cản, mà phải là một luồng thông lưu năng động.

Khi láng giềng có công lư chính trị hay, đẹp, tốt, lành hơn ta th́ ta phải học, phải theo để làm tốt hơn, để ứng dụng hiệu quả vào xă hội của ta; c̣n ngược lại, nếu chính quyền dùng luật để cấm, ngăn, chặn, phạt là bất minh. Thí dụ rơ nhất là truyền thông mạng xă hội chính là lơi của công lư truyền thông, và khi ĐCSVN ra luật an ninh mạng để răn, đe, doạ, nạt dân chúng th́ đây là một hành động chính trị bất chính, v́ nó không tôn trọng công lư trong thông tin và truyền thông.

Công bằng xă hội phải là nguyên tắc trung tâm cho mọi hành động v́ công lư chính trị, cụ thể là không dùng quan niệm công bằng xă hội để tạo ra phân biệt đối xử, với lư do là v́ muốn bảo vệ công bằng trong xă hội của ḿnh, nên đặt các luật đẩy người ngoại quốc, di dân, nhập cư xuống thấp hơn dân ḿnh, không được có các quyền lợi của dân bản xứ.

Chính sự phân biệt đối xử công dân hàng đầu-di dân hàng sau đang tạo ra bất b́nh đẳng xă hội mà hậu quả xấu sẽ tới qua xung đột xă hội. Đây chính là bi kịch hiện nay của các dân tộc ít người vùng sâu, vùng xa, v́ không phải là dân tộc kinh nên phải nhận lănh những bất công không sao lường hết, tạo nên nghèo nàn lạc hậu.

Và, bi kịch này sẽ là thảm kịch dẫn tới các xung đột giữa các dân tộc ít người và dân tộc Kinh, khi hệ thống bạo quyền trung ương qua các nhóm lợi ích đă thông đồng với các tà quyền tham quan địa phương, cùng tổ chức cho bọn ma quyền lâm tặc chặt cây, phá đồi để buôn gỗ, bán rừng, hủy môi trường, diệt môi sinh của các dân tộc anh em của các vùng xa, vùng sâu. Một chính quyền có nhận thức về công lư chính trị bằng hệ lương (lương thiện trong hành động v́ có lương tâm trong lănh đạo làm nên lương tri cho chính sách) th́ không bao giờ hành xử như ĐCSVN hiện nay.

Công lợi chính trị là phạm trù của quyền lực chính trị quản lư công sản của quốc gia, tài sản của dân tộc, và luôn đặt công sản và tài sản này lên trên mọi tư lợi của giai cấp, nhất là giai cấp thống trị. V́ khi đặt quyền lợi của giai cấp thống trị lên trên quyền lợi của quốc gia và dân tộc th́ sẽ trực tiếp tạo ra bất b́nh đẳng, tức khắc tạo ra bất công. Chính bất b́nh đẳng và bất công là gốc rễ cội nguồn của mọi xung đột xă hội, dẫn tới bạo động ngay trong xă hội. Đây lại là thảm họa mà ĐCSVN đang trấn, áp, đè, đặt lên vai, lên lưng, lên đầu Việt tộc khi độc đảng được độc quyền qua đặc lợi; khi độc tài dùng độc trị để có đặc ân, của một thiểu số bất chính dẫm lên mọi ư thức về công sản quốc gia.

Sự bất chính này sẽ nhân đôi khi bạo quyền lănh đạo, tà quyền tham quan, ma quyền sân sau dùng hệ tham (tham quyền, tham ô, tham nhũng) để làm giàu, đă giàu rồi lại muốn giàu hơn, đă có nhiều rồi lại muốn có nhiều hơn. Và cuối cùng, khi đă có đặc quyền, đặc ân, đặc lợi th́ sự bất chính sẽ tăng lên gấp ba, rồi gấp bội, v́ tà quyền này sẽ bám cho bằng được qua hệ độc (độc đảng, độc tài, độc trị, độc tôn) để có độc quyềntrục lợi cho tư lợi, chúng chặn các tiến bộ xă hội, chúng ngăn thăng tiến giáo dục, chúng nghiền cấp tiến kinh tế, để lấp công bằng, để vùi công lư.

Bi kịch của bọn bám quyền chỉ v́ tư lợi ích kỷ mà không có một nhận thức nào về công sản chính trị chính là thảm kịch của Việt tộc hiện nay, với ĐCSVN lănh đạo đă nạo bán tài nguyên đất nước để bỏ túi bằng con đường tham nhũng, rồi chuồn tẩu tiền của có được từ tham ô của chúng qua phương Tây. Chính tư lợi qua tham nhũng với năo trạng ích kỷ vô luân, ẩn sâu trong ḷng tham không đáy, nên chúng mới tổ chức các đường dây xuất khẩu lao động để đàn ông Việt làm lao nô, phụ nữ Việt làm tiện tỳ cho các quốc gia láng giềng. Sự bất chính này sẽ không có giới hạn khi tư lợi chỉ thấy độc lợi trong độc đạo của nó, và chúng sẵn sàng đi từ phản dân hại nước tới buôn dân bán nước cho Tàu tặc!

Đạo lư chính trị là hành tŕnh của chính giớichính khách dùng chính quyền để thực thi các chính sách, để đi t́m các điều hay, đẹp, tốt, lành cho quốc gia, cùng lúc bảo vệ văn hóa, bảo đảm văn minh, bảo tồn văn hiến cho dân tộc. Trên con đường đạo lư chính trị này, lịch sử chính trị thế giới vạch rơ cho ta một chân lư là chính quyền trong các thể chế độc tài qua độc đảng là chính quyền của giai cấp thống trị, nhưng thực chất là của các nhóm lợi ích chóp bu có tổ chức như những tập đoàn tội phạm kiểu mafia, tức là khi chúng không lấy, giành, đoạt, chiếm được th́ chúng sẽ trộm, cắp, cướp, giật.

Loại chính quyền này hoàn toàn khác với chính quyền của đa số quần chúng qua đầu phiếu trong các cơ chế dân chủ, lấy cải tổ xă hội thay cách mạng sắc máu, lấy cải cách xă hội để xóa đói giảm nghèo, qua các chính sách lấy công bằng của công pháp để giới hạn bất b́nh đẳng trong xă hội; lấy công lư qua công luật để ngăn chặn bất công trong xă hội.

Nhân loại cũng đă đi và đă có kinh nghiệm qua các con đường từ tập thể hóa tới quốc hữu hóa các phương tiện sản suất để giới hạn, để ngăn chặn chuyện người bóc lột người, để ngăn bất b́nh đẳng, để chặn bất công. Nhưng con đường này có giới hạn của nó, mà hiện nay các quốc gia càng dân chủ, các dân tộc càng văn minh th́ phải t́m thêm các con đường mới, nơi mà nhân vị được bảo đảm bởi nhân quyền trong công bằng và tự do, mà không quên bác ái.

Đạo lư chính trị c̣n phải đi xa hơn nữa trong vai tṛ trọng tài để cai quản và canh giữ chính quyền! Tại sao vậy?  V́ từ triết học chính trị tới chính trị học, từ xă hội học chính trị tới nhân học chính trị, tất cả các chuyên ngành này đều công nhận một chân lư là khi một cá nhân, một tập thể, một đảng phái: có quyền rồi th́ sẽ lạm quyền. Sự thật chính trị nắm quyền rồi lạm quyền, chân lư chính trị lạm quyền v́ tham quyền tạo ra ung thư chính trị qua phương tŕnh có quyềnlạm quyền-nắm quyền-tham quyền.

Loại hoạn bịnh chính trị này bất chấp lẽ phải của luân lư chính trị, bất kể đạo đức chính trị làm nên nhân đức của một chính thể, v́ vậy nên đạo lư chính trị phải bảo đảm hằng ngày vai tṛ trọng tài để cai quản và canh giữ chính quyền. V́ mọi công dân liêm chính đều có quyền nghi ngờ và nghi ngại loại hoạn bịnh chính trị: có quyềnlạm quyền-nắm quyền-tham quyền này!

Rất nhiều lănh đạo của ĐCSVN hiện nay không biết những lời trăn trối trong hối lỗi của hai lănh tụ cộng sản hàng đầu của họ, thứ nhất là Lénin trối trăn rằng: “khi lấy độc đảng để bảo vệ chuyên chính, th́ bi kịch đă xẩy ra là chuyên chính đă sinh ra độc tài cá nhân!”. Và kẻ thứ hai là Mao Trạch Đông, trong những ngày cuối của cơi lâm chung, khi đàn em quây quần chung quanh hỏi lăo ta: “Chúng ta đấu tranh chống tư sản trong xă hội, vậy chúng đang ở đâu?” Mao trả lời: “Chúng đang ở ngay trong đảng ta!”.

Kết luận: Tại sao khi tôi là công dân mà lại đặt câu hỏi này: chính trị là ǵ? Tôi đặt câu hỏi này nhưng chính tôi phải tự t́m câu trả lời: Tôi đặt câu hỏi này tại v́ tôi không muốn bị lừa bởi chính trị!

Lê Hữu Khóa: Giáo sư Đại học Lille* Giám đốc Anthropol-Asie*Chủ tịch nhóm Nghiên cứu Nhập cư Đông Nam Á* Cố vấn Chương tŕnh chống Kỳ thị của UNESCO – Liên Hiệp Quốc * Cố vấn Trung tâm quốc tế giáo khoa Paris.*Thành viên hội đồng khoa học Viện nghiên cứu Đông Nam Á* Hội viên danh dự nhóm Thuyết khác biệt, Học viện nghiên cứu thế giới.

Các bài của giáo sư LÊ HỮU KHOÁ trên Tiếng Dân đă được ANTHRPOL-ASIE xuất bản và các bạn đọc có thể chuyển tải trực tiếp hai tác phẩm Trực Luận (l’argumentation directe), Xă Luận (l’argumentation sociétale), qua Facebook Vùng Khả Luận (trang thầy Khóa).

Mời đọc lại các bài cùng tác giả tại đây.

Trích: Tiếng dân 19.03.19

 

Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát triển điện tử:  

            www.dcpt.org                                  

hay       www.dcvapt.net                             

                                                     

                                                     

Email: dcvapt@gmail.com                     

Hiệp Hội Dân Chủ và Phát Triển Việt Nam     Trở về Mục Lục