DC&PT - Thời Sự 2019

 

 

THẢM HỌA CỘNG SẢN

 

Bảy băi đá san hô trong quần đảo Trường Sa của tổ tiên người Việt bị Tàu cộng đánh chiếm năm 1988. Mười lăm ngàn cây số vuông đất biên cương phía Bắc của lịch sử Việt Nam trở thành đất Tàu cộng từ năm 1999. Formosa đầu độc biển, giết chết sự sống cả dải biển miền Trung năn 2016. Rừng nguyên sinh Bà Nà, rừng tự nhiên Sơn Trà, rừng đại ngàn Tam Đảo bị san phẳng xây biệt thự làm cơi riêng lui tới cho mấy người sẵn tiền. Ba mươi chín trai gái người Việt phơi phới tuổi 20 chết cóng trong xe đông lạnh trên đường trốn vào nước Anh .  .  . Đó là những thảm họa quốc gia của người Việt Nam những năm tháng đau buồn này. Tất cả những thảm họa đó đều chỉ từ một căn nguyên.

.

PHẠM Đ̀NH TRỌNG

 

1.  ÔNG ĐẢNG TRƯỞNG LẠC LƠNG 

Tám năm ông Nguyễn Phú Trọng là đảng trưởng đảng cộng sản cầm quyền ở Việt Nam là tám năm Tàu Cộng mặc sức lộng hành trên biển Đông của Việt Nam. Mặc sức giết người cướp tài sản của dân Việt Nam đánh cá trên biển Việt Nam. Mặc sức gây sự, đe dọa, xua đuổi nhà đầu tư nước ngoài hợp tác với Việt Nam khai thác dầu khí trong lănh hải Việt Nam. Mặc sức đưa dàn khoan vào sâu trong lănh hải Việt Nam, đến sát bờ biển Việt Nam khoan t́m kiếm dầu khí hết tháng này sang tháng khác. Tàu Cộng ngang ngược đ̣i Việt Nam phải chấm dứt hợp đồng khai thác dầu khí với nước ngoài trên biển Việt Nam và đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng đă ngoan ngoăn và hèn nhát vâng lời, nhục nhă chấp nhận bồi thường bốn trăm triệu đô la cho hăng Repsol, Tây Ban Nha để hăng này nhổ mũi khoan t́m kiếm dầu khí, rút khỏi lô Cá Rồng Đỏ trong vùng biển Tư Chính của Việt Nam.

 

Thời gian ông Nguyễn Phú Trong đứng đầu bộ máy quyền lực ở Việt Nam cũng là thời gian đủ cho Tàu Cộng bồi đắp, xây cất những băi đá chúng cướp được của Việt Nam ở Hoàng Sa năm 1974 và những băi đá chúng cướp của Việt Nam ở Trường Sa năm 1988. Thời gian đủ cho chúng biến những doi san hô chưa nổi hẳn lên khỏi mặt nước biển, bị biển nuốt chửng khi thủy triều lên thành những đảo nhân tạo có vườn hoa khoe sắc, có đèn điện sáng rực về đêm và có đường băng dài hơn ba ngàn mét cho những máy bay quân sự lớn nhất, hiện đại nhất cất hạ cánh.

 

Thời gian ông Nguyễn Phú Trọng nắm quyền lực tuyệt đối ở Việt Nam cũng là thời gian quyền lực tuyệt đối đó được sử dụng để cướp đất của dân tàn bạo nhất. Thời đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng nắm quyền lực tuyệt đối đă diễn ra những vụ chính quyền cướp đất của dân đẫm máu và nước mắt. Cướp đất Văn Giang, Hưng Yên. Cướp đất Dương Nội, đất Đồng Tâm, Hà Nội. Cướp đất Thủ Thiêm, đất Lộc Hưng, Sài G̣n. Đẩy hàng triệu người dân vào cảnh khốn cùng, không chốn dung thân, không đường kiếm sống rồi quyền lực tuyệt đối Nguyễn Phú Trọng thỏa măn tuyên bố: Chưa có thời nào rực rỡ như hôm nay!

 

Quyền lực nhà nước cướp đất của dân thời đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng nắm quyền lực tuyệt đối sẽ đi vào sử xanh cho những thế hệ mai sau hiểu về một thời đảng cướp mang tên cộng sản Việt Nam cầm quyền và hiện tại đă đi vào văn chương ghi trên giấy trắng mực đen trong sách báo lưu trong các thư viện, ghi thành các files điện tử trên mạng internet toàn cầu và đă trở thành bia miệng dân gian, trở thành ca dao mới, làm phong phú cho kho tàng folklore. Cướp. Thơ Nguyễn Duy. Cướp xưa băng nhóm làng nhàng / cướp nay có đảng có đoàn hẳn hoi / có con dấu đóng đỏ tươi / có c̣ng có súng dùi cui nhà tù / cướp xưa lén lút tù mù / cướp nay gióng trống phất cờ phóng loa / con trời bay lả bay la / cướp trên bàn giấy cướp ra cánh đồng / dân oan tuôn lệ ṛng ṛng / mất nhà mất đất nát ḷng miền quê / tiếng than vang động bốn bề / cướp từ thôn xóm tiến về thành đô / ai qua thành phố Bác Hồ / mà coi cướp đất bên bờ Thủ Thiêm / bây giờ mẹ phải dặn thêm / quan tham là cướp cả đêm lẫn ngày.

 

Thời gian ông Nguyễn Phú Trọng nắm quyền lực tuyệt đối ở Việt Nam cũng là thời gian ông hăm hở và quyết chí sử dụng quyền lực tuyệt đối đó xây dựng những bộ luật phản dân hại nước như: Bộ luật Đặc Khu Kinh Tế dành những thế đất hiểm yếu trên lănh thổ Việt Nam đón đội quân Tàu Cộng xâm lược vào ém quân, nằm vùng. Bộ luật An Ninh Mạng tạo thêm một tầng địa ngục tước đoạt quyền tự do tư tưởng của người dân. Người dân cả nước bừng bừng phẫn nộ phản đối bộ luật rước giặc xâm lược vào nhà, ông đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng phải lệnh cho Quốc hội tạm dừng áp đặt luật đặc khu kinh tế nhưng ông đă áp đặt được bộ luật An Ninh Mạng vào đời sống xă hội vốn đă ngột ngạt v́ mất tự do, mất những giá trị thiêng liêng của quyền con người, nay có thêm bộ luật An Ninh Mạng lại càng thêm ngột ngạt, tù túng trong đời sống văn hóa tinh thần.

 

Thời gian ông Nguyễn Phú Trọng nắm quyền lực tuyệt đối ở Việt Nam cũng là thời gian quyền lực tuyệt đối đó được mang ra đàn áp dân khốc liệt nhất. Dân nói tiếng nói trách nhiệm công dân bị công an cộng sản giả dạng côn đồ xúm vào đánh đổ máu, chấn thương sọ năo giữa đường phố đông người, bị đón đánh lén đến hôn mê trên đường vắng. Quyền lực tuyệt đối Nguyễn Phú Trọng đă tạo ra những bản án phi pháp, phi lí và man rợ. Tuyên những bản án hàng chục năm tù đày với những phụ nữ thân cô thế cô, những người mẹ nuôi con nhỏ, những thầy giáo ư thức được trách nhiệm công dân, chỉ thực hiện quyền con người, quyền công dân đă được ghi trong Hiến pháp.

 

Sử dụng quyền lực tuyệt đối cướp cuộc sống b́nh yên của người dân, cướp quyền con người, quyền công dân của người dân nhưng suốt tám năm quyền lực tuyệt đối Nguyễn Phú Trọng đă hoàn toàn làm ngơ trước những hành động xâm lược biển Đông ngày càng trắng trợn, càn rỡ, quyết liệt của Tàu Cộng. Hơn ba tháng qua Tàu Cộng đưa chiến hạm, đưa tàu thăm ḍ khảo sát biển, đưa giàn khoan vào băi Tư Chính nằm sâu trong vùng biển thuộc chủ quyền Việt Nam, ngang nhiên khoan t́m kiếm dầu khí trên biển Việt Nam rồi chúng lên diễn đàn lớn giọng tuyên bố chủ quyền và đ̣i Việt Nam tôn trọng chủ quyền của chúng ở băi Tư Chính, đ̣i Việt Nam phải chấm dứt các hoạt động khoan t́m dầu khí tại băi Tư Chính. Quyền lực tuyệt đối Nguyễn Phú Trọng vẫn hèn nhát và nhục nhă ngậm hột thị.

 

Lấy thịt đè người, đưa lực lượng quân sự áp đảo vào biển Việt Nam, hơn ba tháng qua, Tàu Cộng đă thực sự làm chủ băi Tư Chính, đă thực sự thọc lưỡi gươm, kề họng súng vào sườn cơ thể tổ quốc Việt Nam. Vận mệnh đất nước Việt Nam đang bị thử thách nghiêm trọng. Số phận dân tộc Việt Nam đang đứng trước nguy cơ nước mất, dân nô lệ. Thân phận giống ṇi Việt Nam đang đứng trước nguy cơ Hán hóa, diệt chủng. Vậy mà sáng ngày 7 tháng 11, 2019, khai mạc hội nghị trung ương 11, khóa 12 của đảng cộng sản cầm quyền, quyền lực tuyệt đối Nguyễn Phú Trọng chỉ nhắc thoáng qua về biển Đông như truyền thông nhắc đến dịch bệnh heo tai xanh, như Hà Nội nhắc đến sự cố cháy ở nhà máy Rạng Đông.

 

“Đồng thời, phân tích, dự báo có căn cứ, cơ sở khoa học, t́nh h́nh thế giới và trong nước, nhất là t́nh h́nh Biển Đông; chỉ rơ các khả năng có thể xảy ra trong thời gian tới, lường trước những thời cơ, thuận lợi cần nắm bắt, những khó khăn, thách thức cần phải nỗ lực vượt qua. Từ đó, xác định sát hợp mục tiêu tổng quát, dự kiến các chỉ tiêu chủ yếu, cơ bản, quan trọng nhất cho năm 2020 và các chính sách, biện pháp phù hợp, có tính khả thi cao, nhất là các chính sách, biện pháp đột phá để thích ứng với những diễn biến và tác động mới của t́nh h́nh thế giới, khu vực đối với kinh tế – xă hội nước ta trong năm 2020”

 

Vô cảm, lạc lơng với cuộc sống đầy thách thức nguy khốn của đất nước, lạc lơng với ngổn ngang lo toan, đau khổ của người dân như vậy th́ khi Tàu Cộng t́m được mỏ dầu khí ở băi Tư Chính, chúng đưa giàn khoan đến, mở công trường rầm rộ khai thác dầu khí trên biển Việt Nam, lúc đó quyền lực tuyệt đối Nguyễn Phú Trọng cũng chỉ ề à chậm răi, b́nh thản và dửng dưng nói với các ủy vên trung ương của ông rằng: Phải phân tích, dự báo có căn cứ, cơ sở khoa học t́nh h́nh Biển Đông!

 

Vô cảm, lạc lơng với nhân dân, với đất nước như vậy mà cũng xưng xưng tự nhận là yêu nước!

 

2.  BAN LĂNH ĐẠO ĐẢNG THẤP KÉM

Đảng cầm quyền với ông đảng trưởng quyền lực tuyệt đối Nguyễn Phú Trọng lạc lơng cùng các nhân vật nắm quyền lực tuyệt đối ở các lĩnh vực và các vùng lănh thổ trong nhóm quyền lực trung ương như các ông, các bà:

 

Ông Nguyễn Xuân Phúc, ủy viên bộ Chính trị. Là Thủ tướng Chính phủ nhưng ông Phúc chỉ như một diễn viên tấu hài, lăng xăng có mặt khắp chốn khắp nơi, nói những điều tưởng như phát hiện lớn lao, ví von tưởng là văn hoa, nơi nọ đầu tàu, nơi kia cũng đầu tàu, chỉ bộc lộ một h́nh hài văn hóa c̣i cọc tội nghiệp, một tâm hồn chưa được đánh thức để biết cảm hứng về cái đẹp, cảm hứng với cuộc đời, với số phận nhân dân, đất nước và một kiến thức kinh tế trống rỗng của người nắm quyền điều hành nền kinh tế đất nước. Những lời vàng của ông Thủ tướng Phúc chỉ đạo đời sống kinh tế cho các địa phương, các ngành đều trở thành những màn chọc cười rẻ tiền với dân chúng.

 

Bà Nguyễn Thị Kim Ngân, ủy viên bộ Chính trị. Là Chủ tịch Quốc hội nhưng bà Ngân chỉ như một cô giao liên gùi ḅng ư đồ, tham vọng của bộ Chính trị đến Quốc hội. Chỉ như viên thư lại mang những chủ trương, mong muốn của bộ Chính trị áp đặt cho Quốc hội. Bà Ngân tự giới thiệu công việc giao liên của bà, tự xác định tư cách thư lại của bà bằng câu nói đă được tất cả các tờ báo chính thống ghi nhận và thông tin: Bộ Chính trị đă kết luận rồi, dự thảo luật đặc khu kinh tế không trái hiến pháp. Quốc hội phảo bàn để ra luật chứ không thể không ra luật! Chỉ một câu đó cũng cho thấy đầy đủ sự thảm hại, sự thấp kém của Chủ tịch Quốc hội và sự thảm hại, sự thấp kém của cả cái Quốc hội đảng cử dân bầu, cái Quốc hội từ người đứng đầu đến các nghị sĩ được sang trọng hóa là đại biểu nhân dân đều chỉ là những con rối, những vai hề, nhất cử nhất động đều theo sự giật dây của bộ Chính trị đảng cộng sản.

 

Ông Nguyễn Ngọc Thiện. Là bộ trưởng văn hóa nhưng hoàn toàn không thấy vóc dáng, h́nh hài con người văn hóa ở người đứng đầu cơ quan văn hóa đất nước mà chỉ thấy sự xỉ nhục, khinh bỉ văn hóa.

 

Mượn cớ kỉ niệm ngày thiết lập quan hệ bang giao hai nước Việt cộng và Tàu cộng, Tàu cộng đưa đoàn hát múa của một tộc người thiểu số bị Đại Hán cai trị đến Hà Nội. Thiết lập quan hệ bang giao giữa hai nước là sự kiện quốc gia, nhà nước với nhà nước. Sự kiện quốc gia nhưng Tàu cộng chỉ đưa đoàn nghệ thuật của một vùng tự trị của Tàu cộng sang Việt Nam th́ Tàu cộng coi Việt Nam cũng chỉ là xứ Tàu cộng cho tự trị mà thôi. Bị xỉ nhục như vậy nhưng ông Thiện thấp kém văn hóa, vô cảm chính trị vẫn mang danh nghĩa nhà nước Việt Nam đón tiếp sự xỉ nhục đó.

 

Nhục nhă hơn, ông Thiện đă ngu ngơ chấp nhận đ̣i hỏi bất thường về ngày đoàn múa hát xứ tự trị Tàu cộng biểu diễn ở nhà hát lớn Hà Nội không phải là ngày 18 tháng một, ngày hai nước thiết lập quan hệ ngoại giao mà là ngày 19 tháng môt, ngày Tàu cộng đánh chiếm được hoàn toàn quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam! Thâm ư của Tàu cộng là: Việt Nam chấp nhận đoàn nghệ thuật của chúng hát múa giữa Hà Nội, hát múa trước Ba Đ́nh, hát múa trước mũi chóp bu lănh đạo nhà nước cộng sản Việt Nam mừng ngày chúng thâu tóm được Hoàng Sa của Việt Nam là nhà nước cộng sản Việt Nam đồng t́nh với sự thâu tóm đó và nhà nước cộng sản Việt Nam đă thừa nhận Hoàng Sa là của Tàu cộng.

 

Qua mặt được quan chức thấp kém văn hóa của nhà nước cộng sản Việt Nam nhưng Tàu cộng không qua mặt được người dân của đất nước Văn hiến. Người dân phẫn nộ lên tiếng phản đối đêm biểu diễn xỉ nhục lịch sử Việt Nam, xỉ nhục sự toàn vẹn lănh thổ Việt Nam của đoàn nghệ thuật Tàu cộng, gần đến giờ biểu diễn, màn hát múa ngạo mạn của Tàu cộng mới bị hủy bỏ.

 

Không phải chỉ một vụ việc ông Thiện chấp thuận cho đoàn nghệ thuật Tàu cộng múa hát ở nhà hát lớn Hà Nội mừng ngày chúng cướp được hoàn toàn quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Ngày 14 tháng ba, năm 2018, ngày người dân Việt Nam bùi ngùi thành kính tưởng niệm tṛn 30 năm, 64 người con yêu của tổ quốc Việt Nam giữ băi đá Gạc Ma bị Tàu cộng giết hại, ngày đau buồn tưởng niệm tṛn 30 năm băi đá Gạc Ma và sáu băi đá khác trong quần đảo Trường Sa của Việt Nam bị Tàu cộng đánh chiếm. Cũng đúng ngày 14 tháng ba, năm 2018, bộ phản văn hóa của ông Thiện đă làm một việc phản bội tổ quốc, xúc phạm hương hồn 64 người lính Việt Nam bị giặc Tàu cộng giết hại ở Gạc Ma. Đúng 14 tháng ba, năm 2018, bộ phim phô trương sức mạnh hạm đội Tàu cộng và khẳng định với thế giới rằng biển Đông của Việt Nam là vùng lănh hải của chúng, phim Điệp Vụ Biển Đỏ sản xuất ở Bắc Kinh được bộ thấp kém văn hóa, thấp kém chính trị của ông Thiện cho tŕnh chiếu trong các rạp cinéma trên toàn cơi Việt Nam. Người đứng đầu cơ quan quản lí văn hóa của một nhà nước mà thấp kém văn hóa, thấp kém chính trị đến như vậy là sự xỉ nhục cho cả nền văn hóa đất nước.

 

Nỗi xỉ nhục mang tên Điệp Vụ Biển Đỏ chưa nguôi th́ những ngày cuối thu, đầu đông 2019 người dân cả nước đang thắt ḷng theo dơi đường đi những đoàn tàu chiến và tàu khảo sát biển của quân Tàu cộng xâm lược dọc ngang trên biển Đông của ta như trên ao nhà của chúng. Phẫn nộ trước sự xâm lược của Tàu cộng ở biển Đông, người dân càng phẫn nộ khi bộ thấp kém văn hóa của ông Thiện lại cho tŕnh chiếu trên toàn lănh thổ Việt Nam bộ phim hoạt h́nh của Tàu cộng, trong phim có bản đồ đất nước Tàu cộng với h́nh lưỡi ḅ liếm trọn biển Đông của Việt Nam.

 

Là ủy viên trung ương đảng cộng sản cầm quyền đáng ra ông Thiện phải có tầm chính trị cao hơn bốn triệu đảng viên cộng sản, càng phải cao hơn tầm chính trị hơn chín mươi triệu người dân Việt Nam. Nhưng tầm văn hóa của ông bộ trưởng văn hóa Thiện đă thấp hơn người dân và tầm chính trị của ông ủy viên trung ương cộng sản Thiện lại càng thấp kém đến mức xỉ nhục cả cho đảng của ông, đảng cầm quyền nắm vận mệnh đất nước.  

 

Ông Trần Hồng Hà đứng đầu cơ quan quản lí tài nguyên mội trường quốc gia đă để nước ngoài đầu độc cả dải biển miền Trung, giết chết sự sống của biển. Ông bộ trưởng, ủy viên trung ương đảng cộng sản đă không có liêm sỉ, không có ḷng tự trọng tối thiểu, không nhận trách nhiệm lại dàn dựng màn diễn trơ trẽn, lố bịch và lưu manh, màn diễn tắm biển, ăn cá biển để chạy tội, xí xóa trách nhiệm và lừa bịp người dân.

 

Rước nước ngoài vào giết chết sự sống, tàn phá biển và dải bờ biển giầu đẹp của đất nước, ông bộ trưởng vô liêm sỉ c̣n dung túng cho cả bộ máy quản lí nhà nước về tài nguyên môi trường của ông thông đồng với những doanh nghiệp bất lương, lũ tư bản hoang dă man rợ, cho chúng thâu tóm tài nguyên đất nước, biến tài nguyên của nước, tài sản của dân thành vốn tư bản của chúng. Với ḷng tham không đáy, với thứ văn hóa công nông và thứ thẩm mĩ Lư Toét, lũ quan chức tài nguyên môi trường ngu dốt và tham lam cùng lũ tư bản hoang dă bất lương đă biến những ḱ quan thăm thẳm và lung linh của đất nước, những tuyệt tác vô giá của tự nhiên thành những khối bê tông kệch cỡm.

 

Quan chức quản lí nhà nước về tài nguyên môi trường và lũ tư bản hoang dă bất lương đă biến vịnh Hạ Long trên cạn Tràng An, Ninh B́nh thành những ngôi chùa quốc doanh Bái Đính, Tam Chúc, xác là chùa Tàu, hồn là chốn chợ Trời buôn thần bán thánh.

 

Những người cộng sản với nền tảng văn hóa bằng cấp, chỉ cần bằng cấp, không cần trí tuệ đă biến chủ nghĩa cộng sản thành một tôn giáo rồi cũng chính những người cộng sản đă làm cho tôn giáo đấu tranh giai cấp, tôn giáo bạo lực của họ thành tôn giáo của máu và nước mắt, tôn giáo của tội ác và bất công. Để rồi, từ lănh tụ cộng sản đến đảng viên thường không ai c̣n đức tin vào tôn giáo cộng sản của họ nữa. Nhưng tôn giáo cộng sản cho họ quyền cai trị, cho họ ăn trên ngồi trốc, cho họ làm giầu. Trên thế gian, không có nghề ǵ làm giầu dễ dàng, mau lẹ và vớ bẫm như quyền lực cộng sản. Không c̣n mảy may ḷng tin vào tôn giáo cộng sản nhưng họ vẫn dùng bạo lực chuyên chính, dùng công an, ṭa án, nhà tù, dùng máu và nước mắt dân để bảo vệ tôn giáo cộng sản, bảo vệ quyền cai trị, quyền vớ bẫm của họ.

 

Không c̣n đức tin vào tôn giáo cộng sản, quan chức cộng sản lại gửi đức tin vào tôn giáo truyền thống. Càng quyền cao chức trọng, càng vớ bẫm, càng chồng chất tội với dân với nước, với chính lương tâm ḿnh, quan chức cộng sản càng đổ tiền của vào xây chùa, đúc chuông, tô tượng và vợ con họ càng tấp nập đi chùa. Nhà nước cộng sản cũng là nhà nước ngu dân. Cộng sản dùng bạo lực, lừa dối và tăm tối ngu dân để cai trị. Trong tăm tối ngu dân cộng sản, trong bất công, oan khiên cộng sản, trong bất ổn triền miên của xă hội cộng sản, người dân càng lũ lượt đi t́m sự b́nh yên và hi vọng ở thánh đường, ở cửa Phật.

 

Chỉ có thể bóp chặt quản lí Thiên Chúa giáo nhưng cộng sản không thể thọc bàn tay can thiệp vào Thiên Chúa giáo và đạo Ki tô c̣n giữ được sự trong lành nguyên thủy. Đạo Phật là quốc đạo, đạo chính thống ở Việt Nam từ thời nhà Lư, thế kỉ 11 th́ khác. Từ thời c̣n hoạt động trong bóng tối, nhiều người cộng sản đă núp vào cửa Phật, được nhà chùa cưu mang, che chở. Đạo Phật đă nhịp bước với cộng sản từ ngày đó. Ngày nay hầu hết các chùa đều có an ninh mật vụ cộng sản cạo đầu đóng vai đại đức trụ tŕ các chùa, có chi bộ cộng sản trong chùa. V́ vậy mới có những đại đức như Thích Thanh Toàn cấu kết với tập đoàn cá mập địa ốc Sun tàn phá rừng thiêng Tam Đảo xây chùa Địa Ngục kinh doanh thần thánh.

 

Cộng sản đang thao túng chính trường th́ cộng sản cũng đang thao túng cửa Phật. Cộng sản đang biến chính trường thành chốn kinh doanh quyền lực th́ cộng sản cũng đang biến cửa Phật thành chốn kinh doanh thần thánh. Chưa có thời nào chùa chiền được xây cất đồ sộ, nguy nga, mênh mông và phô trương như một trung tâm thương mại, phản triết lí Phật giáo như thời cộng sản. Chưa có thời nào buôn thần bán thánh rầm rộ, phát đạt như thời cộng sản. Thời cộng sản, tôn giáo bị suy đồi, tha hóa đến mức chủ nghĩa xă hội của hận thù đấu tranh giai cấp sắt máu leo lên cả tôn chỉ nhà Phật: Đạo Pháp – Dân tộc – Chủ nghĩa xă hội. Trên thương trường có cả doanh nghiệp lớn buôn thần bán thánh như doanh nghiệp Xuân Trường.

 

Chữ kí và dấu son đỏ của cơ quan tài nguyên môi trường đă giúp doanh nghệp buôn thần bán thánh Xuân Trường biến một vùng non nước ḱ thú bậc nhất Việt Nam thành một siêu thị thần thánh sầm uất nhất Việt Nam. Những ḱ quan diễm lệ ở Tràng An, Ninh B́nh không một tài năng nghệ thuật nào của con người có thể sáng tạo được, chỉ thiên nhiên toàn năng mới tạo dựng lên nay thành những đống rác bê tông, rác xă hội và rác tôn giáo.

 

Quan chức quản lí nhà nước về tài nguyên môi trường và lũ tư bản hoang dă bất lương đă biến rừng đại ngàn Bà Nà thần tiên thành nơi ô trọc với chiếc cầu bê tông thô thiển, nặng nề, loang lổ ghẻ lở đè lên thảm rừng, phá tan không gian huyền bí của rừng thiêng, biến chốn trong lành của thiên nhiên thành nơi bụi bặm kẻ chợ, nơi những kẻ giầu sổi rải tiền học làm sang.

 

Bờ sông dào dạt nắng gió cho những mảnh hồn sự thư thái. Băi biển lồng lộng biển trời cho người dân đến soi ḿnh vào t́nh yêu thiên nhiên, t́nh yêu đất nước. Đó là tài nguyên vô tận của đất nước, là tài sản vật chất lớn lao và tài sản tinh thần không thể thiếu của người dân cũng bị bộ máy quan chức quản lí tài nguyên môi trường lén lút bán đứng cho đám tư bản hoang dă bất lương.

 

Tư bản hoang dă phương Tây thế kỉ 17 tích lũy tư bản bằng bóc lột sức lao động người thợ. Tư bản hoang dă Việt Nam thời cộng sản thế kỉ 21 tích lũy tư bản bằng thông đồng với quan chức nhà nước quản lí lănh thổ cướp đất của dân và thông đồng với quan chức nhà nước quản lí tài nguyên môi trường cướp tài nguyên, tàn phá môi trường đất nước. Băi biển của dân bị lũ cướp rào kín, dân không c̣n đường ra biển. Bờ sông cướp được của nước, lũ cướp xây lên những biệt thự sang trọng, đắt tiền bán cho những kẻ giầu sổi bất chính.

 

Suốt nhiều năm bộ Tài nguyên Môi trường của ông Trần Hồng Hà hối hả làm việc phạm pháp tày trời: Bán đứng tài nguyên môi trường của dân của nước cho những tập đoàn địa ốc bất lương, hối hả hợp thức hóa cho các doanh nghiệp bất lương ăn cướp tài nguyên môi trường của dân, của nước. Không chỉ là phạm pháp, đó c̣n là tội ác. Và tội ác lớn nhất của bộ Tài nguyên Môi trường Trần Hồng Hà là những chữ kí, những dấu mộc đỏ chót của họ đang biến dải rừng thiêng Tam Đảo của lịch sử tự nhiên Việt Nam, của lịch sử giống ṇi Việt Nam thành vốn tư bản của riêng tập đoàn cá mập SUN. Trong bộ luật h́nh sự có tội lợi dụng quyền hạn, chức vụ gây hậu quả nghiêm trọng. Đó là tội của bộ trưởng Tài nguyên Môi trường Trần Hồng Hà. Người đứng đầu cơ quan quản lí tài nguyên môi trường quốc gia đáng truy tố ngàn lần nhưng quan chức tội phạm đó vẫn đang nhơn nhơn trên ghế cao quyền lực.

 

Đă quá dài, không thể kể thêm. Chỉ điểm mặt hai thành vên trong nhà đỏ của ông đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng. Ông trông coi đời sống văn hóa tinh thần, giữ phần hồn của đất nước th́ văn hóa thấp kém quá xa so với mặt bằng văn hóa đất nước văn hiến. Ông trông coi kho tài sản vật chất của đất nước th́ hợp thức hóa cho đám làm giầu bất lương biến rừng vàng biển bạc của dân của nước thành tài sản riêng của lũ cướp.

 

Những năng lực thấp kém, những nhân cách tồi tệ như các ông Nguyễn Ngọc Thiện, Trần Hồng Hà vẫn nghênh ngang trên ghế cai trị dân là sự thách thức dân, là nỗi đau của nước. Nhân cách thấp kém mới coi quyền lực là tất cả, mới mang quyền lực ra thách thức nhân dân. Quan chức triều đ́nh đă vậy. Quan chức địa phương c̣n thấp kém, thảm hại  hơn nữa, c̣n thách thức người dân trắng trợn hơn. Ông Triệu Tài Vinh, ông Nguyễn Nhân Chiến ngồi ghế bí thư tỉnh ủy nắm quyền lực tuyệt đối một vùng lănh thổ chỉ để đưa cả gia đ́nh, con cháu, cả họ hàng hang hốc lên ngồi ghế quan cai trị cả vùng lănh thổ đó.

 

Chưa điểm mặt một lô một lốc những kẻ trong ban lănh đạo đảng của ông Trọng đă rơi rụng do tham lam vơ vét rỗng ruột tiền bạc, tài sản quốc gia, tàn phá tan hoang đất nước như các ông Vũ Văn Ninh, Vũ Huy Hoàng, Đinh La Thăng, Tất Thành Cang, Nguyễn Văn Hiến, Phương Minh Ḥa, Nguyễn Bá Thanh, Trần Văn Minh, Nguyễn Xuân Anh, Nguyễn Bắc Son, Trương Minh Tuấn .  .  . Chỉ điểm tên vài ông bà đang yên vị trong ban lănh đạo đảng của ông Trọng cũng thấy ban lănh đạo đảng đầy quyền lực nhưng nhếch nhác, tệ hại, thấp kém như thế nào.

 

3.  ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM, MỘT TỔ CHỨC CƠ HỘI VÀ LỪA ĐẢO CHÍNH TRỊ LỚN NHẤT TRONG LỊCH SỬ VIỆT NAM

Thời nước mất, dân nô lệ, đảng cộng sản giương lá cờ yêu nước, chống xâm lược, giành độc lập và lá cờ yêu nước được người cộng sản phất lên đă tập hợp được đông đảo người dân đang đau đáu với vận nước đi theo cộng sản, từ những quan lại đầu triều nhà Nguyễn đến những công chức trong bộ máy hành chính của thực dân Pháp, từ những trí thức hàng đầu ở trong nước đến những trí tuệ lớn người Việt ở nước ngoài, từ nhà tư sản ở thành thị, đến người cùng đinh đi ở đợ nơi thôn dă.

 

Nhưng lá cờ yêu nước, lá cờ độc lập mà người cộng sản phất lên chỉ là lá cờ vay mượn, lá cờ ngụy trang. Lá cợ thực sự của họ, lá cờ họ tôn thờ và quyết chiến đấu để nó thống soái trên toàn cơi Việt Nam là lá cờ công nông, lá cờ búa liềm. Tổ quốc của người cộng sản là đảng cộng sản. Họ đặt đảng của họ lên trên dân tộc, trên nhà nước. “Hiến pháp là văn bản pháp lí cao nhất sau cương lĩnh của đảng” Câu nói bộc lộ đầy đủ sự trống vắng tư duy và t́nh cảm với quốc gia, dân tộc, với nhân dân, đất nước của ông đảng trưởng cộng sản Nguyễn Phú Trọng. Đưa cương lĩnh của đảng lên trên hiến pháp của nước, những người cộng sản không những tự tách ḿnh đứng ngoài và đứng trên hiến pháp, pháp luật của nước, mà họ c̣n đứng ngoài và đứng trên dân tộc. Những người cộng sản đích thực chỉ có đảng, không có tổ quốc, chỉ có giai cấp, không có dân tộc, chỉ có bốn phương vô sản, không có quốc gia. Bốn phương vô sản là mục đích. Quốc gia, dân tộc chỉ là phương tiện đưa họ đi đến mục đích.

 

Quốc gia, dân tộc không phải là mục đích, không phải là lí tưởng phụng sự thiêng liêng, không phải là giá trị thẩm mĩ cao cả th́ làm ǵ có ḷng yêu nước. Không có ḷng yêu nước nhưng tuyên truyền cộng sản đă làm được điều lừa dối vĩ đại là: Những người Việt Nam v́ ḷng yêu nước đi theo cộng sản đều đinh ninh rằng cộng sản đồng nghĩa với yêu nước và người phất lá cờ yêu nước đương nhiên phải là người lănh đạo.

 

Cũng v́ yêu nước, v́ lí tưởng độc lập dân tộc, người dân sẵn sàng hi sinh cả tính mạng của cá nhân, hiến dâng cả tài sản, cơ nghiệp của gia đ́nh cho sự nghiệp cứu nước và người dân cũng hi sinh cả tự do cá nhân, hi sinh cả quyền con người, quyền công dân thiêng liêng của mỗi người, chấp nhận để đảng cộng sản, tổ chức lănh đạo cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc thâu tóm toàn bộ quyền lực của dân.

 

Ḷng yêu nước là sức mạnh vô địch tạo nên sức sống trường tồn của giống ṇi Việt Nam. Giương lá cờ yêu nước để có được sức mạnh đó, người cộng sản đă mau lẹ thôn tính được nửa nước. Khi phát động cuộc nội chiến Nam Bắc thâu tóm nốt nửa nước c̣n lại, để huy động, tập hợp được sức mạnh của ḷng yêu nước, người cộng sản đă biến cuộc nội chiến người Việt giết người Việt đau đớn giống ṇi của lịch sử Việt Nam do đảng cộng sản phát động thành cuộc kháng chiến giữ nước vĩ đại, cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Thanh niên, học sinh, sinh viên Sài G̣n rầm rộ xuống đường chống chính quyền hợp pháp và dân chủ miền Nam, những trí thức lớn rời bỏ đô thị vào rừng tham gia hàng ngũ kháng chiến với những người cộng sản đều đinh ninh rằng họ đi theo tiếng gọi giục giă của trái tim yêu nước, đi theo tiếng gọi thiêng liêng của tổ quốc, tiếng gọi chống Mỹ cứu nước. Những người cộng sản đă thực hiện thành công mĩ măn cú lừa lịch sử hào nhoáng, hoành tráng nhất trong trang sử bi tráng Việt Nam.

 

Yêu nước không phải là khái niệm trừu tượng, mơ hồ. Yêu nước là yêu những giá trị vĩnh hằng làm nên một quốc gia, một đất nước. Quốc gia nào, đất nước nào cũng được tạo dựng, h́nh thành bởi ba giá trị cốt lơi nhất là: Một là con người, người dân, chủ thể của mỗi quốc gia. Hai là đất đai, lănh thổ không gian sinh tồn. Ba là truyền thống văn hóa tạo ra hồn vía, bản sắc riêng của con người, tạo ra đạo lí xă hội và cũng tạo nên sức sống bền bỉ của đất nước. Trong ba giá trị tạo nên một quốc gia, một đất nước th́ con người, chủ thể của đất nước có vai tṛ quan trọng nhất, quyết định nhất. Và điều đơn giản nhất, thiết thực nhất của ḷng yêu nước chính là “Nhiễu điều phủ lấy giá gương / Người trong một nước phải thương nhau cùng”. Yêu nước phải tôn trọng bảo đảm quyền làm chủ đất nước của người dân, chủ thể đích thực của đất nước và bảo đảm toàn vẹn lănh thổ, không để hao hụt, mất mát một tấc sông, một gang núi. Không có ḷng yêu nước, nhà nước cộng sản Việt Nam gạt người dân khỏi những lo toan việc nước, “Mọi việc đă có đảng và nhà nước lo!”, coi người dân chỉ là công cụ cho đảng cộng sản sử dụng, chỉ là bầy đàn nô lệ phải chị sự chăn dắt của đảng cộng sản.

 

Phất lá cờ yêu nước nhưng từ lúc c̣n đang tiến hành cách mạng và chiến tranh, đảng cộng sản đă lộ ra bản chất vong quốc, chống lại nhân dân, chống lại đất nước khi đánh những đ̣n chí tử vào nhân dân như đ̣n cải cách ruộng đất, ra những đ̣n triệt hạ tinh hoa, trí tuệ của đất nước như dựng lên những vụ án phi pháp không xét xử, không bản án nhưng tù đày mút mùa như vụ xét lại chống đảng, vụ Nhân Văn Giai Phẩm, hăm hại những tinh hoa quí hiếm, những trí tuệ sáng láng, những tâm hồn cao đẹp của dân tộc Việt Nam. Những Trần Đức Thảo, Nguyễn Mạnh Tường, Nguyễn Hữu Đang, Trần Dần, Vũ Đ́nh Huỳnh, Lê Liêm, Nguyễn Kiến Giang, Đặng Kim Giang, Hoàng Minh Chính, Nguyễn Chí Thiện, Vũ Thư Hiên, Bùi Ngọc Tấn, Trần Thư, Huy Vân  .  .  . tù trong ngục tối, tù tại nhà, tù trong dư luận xă hội, tù trong khốn cùng nghèo đói suốt cuộc đời. Không được làm việc đóng góp cho đời. Không được kiếm sống nuôi bản thân và gia đ́nh. Dưới lá cờ yêu nước lừa dối, nhà nước cộng sản đă đày đọa những người ưu tú của đất nước man rợ hơn cả thời trung cổ. 

 

Thâu tóm cả đất nước trong tay, đảng cộng sản càng bộc lộ đầy đủ bản chất vong quốc, chống nhân dân, chống đất nước. Từ những việc làm lớn nhỏ hàng ngày đến những luật pháp, chính sách lâu dài, nhà nước cộng sản đều chỉ nhằm củng cố sự cầm quyền bất chính của đảng cộng sản, đều cướp đoạt quyền làm chủ đất nước của người dân.

 

Yêu nước phải thương ṇi. Không yêu nước làm sao có được t́nh cảm thương ṇi. Chiến thắng trong cuộc nội chiến người Việt giết người Việt, người cộng sản thắng cuộc liền tước đoạt quyền sống, quyền tự do của hàng triệu người Việt Nam yêu nước nhưng ở bên thua cuộc, đẩy những người Việt Nam yêu nước phụng sự cho nhà nước Việt Nam không cộng sản vào những nhà tù núp dưới tên trại cải tạo và ném cha mẹ, vợ con họ đến những vùng đất sỏi đá hoang vu, heo hút không đường kiếm sống. Những người cộng sản với mục tiêu cháy bỏng phủ lá cờ búa liềm lên toàn cơi Việt Nam, đă đốt cháy cả dăy Trường Sơn làm cuộc nội chiến để lá cờ cộng sản thống trị cả nước th́ họ xá ǵ mạng sống của vài triệu ḍng máu người Việt cùng con một mẹ Âu Cơ!

 

Người Nga yêu nước Nga. Người Thái yêu nước Thái. Yêu nước là thuộc tính của con người. Chủ nghĩa cộng sản không có khuôn mặt người, không c̣n tính người th́ làm ǵ c̣n ḷng yêu nước. Hàng triệu người dân nặng ḷng với nước mà phải gạt nước mắt bỏ nước, t́m mọi cách, mọi phương tiện, mọi cơ hội trốn chạy chính quyền cộng sản không c̣n tính người. Trên con đường thăm thẳm chạy trốn cộng sản, chín phần chết mới có một phần mười tia hi vọng sống sót vẫn c̣n hơn sống dưới ách cai trị cộng sản không c̣n quyền con người th́ sống cũng như chết.

 

Trên con đường thăm thẳm chạy trốn cộng sản, người bị cướp biển giết, người bị ch́m thuyền, bị cá rỉa thịt, xương vùi đáy biển, người chết cóng trong thùng đông lạnh. Người chết không tăm tích trong rừng sâu trời Âu. Trốn chạy cộng sản, cả triệu người dân Việt đă chết thê thảm suốt nửa thế kỉ qua. Những người cộng sản cầm quyền đă thay ḍng máu Việt Nam yêu thương trong tim họ bằng ḍng máu hận thù giai cấp, đă trở thành kẻ khác máu tanh ḷng với giống ṇi Việt Nam và họ vẫn dửng dưng, b́nh thản trước cả triệu cái chết thê thảm do họ gây ra.

 

Đất nước độc lập, thống nhất và thanh b́nh. Con người trở về cuộc sống dân sự, đời thường. Cuộc sống đó cần có một nhà nước dân chủ, pháp quyền thực sự, một xă hội dân sự. Người dân cần được trả lại quyền làm chủ đất nước, quyền con người, quyền công dân để mỗi người được sống với đầy giá trị con người và tư cách công dân trong cuộc đời. Mỗi con người là một cá thể sáng tạo. Quyền con người cho những cá thể sáng tạo đó được sống đúng ḿnh, được thể hiện hết cá tính sáng tạo. Quyền công dân cho người dân trách nhiệm và tư thế con người làm chủ mảnh đất mà ḿnh thương yêu, làm chủ thời đại của ḿnh.

 

Nhưng với bộ máy bạo lực chuyên chính vô sản đă được đảng cộng sản dồn tâm sức chăm lo xây dựng từ trong chiến tranh đă trở thành bộ máy đàn áp khổng lồ, liền được đảng cộng sản vận hành đàn áp dân trắng trợn và tàn bạo hơn cả thời chiến tranh để tước đoạt quyền dân, duy tŕ quyền cai trị độc tôn bất chính của đảng cộng sản. Sửa hiến pháp, ngang ngược và hỗn xược đưa vào hiến pháp quyền thống trị xă hội vĩnh viễn của đảng cộng sản: “Đảng cộng sản Việt Nam  là lực lượng lănh đạo nhà nước và xă hội” (Điều 4 hiến pháp 2013). Đảng cộng sản không những trở thành đảng độc tài man rợ và lạc lơng giữa kỉ nguyên dân chủ mà c̣n là đảng cướp nước của giống ṇi Việt Nam.

 

Cương vực lănh thổ quốc gia xác định chỗ đứng, xác định cả gia tài của một quốc gia trong gia đ́nh nhân loại. Đất đai hương hỏa của mỗi con người, mỗi gia đ́nh vừa là tài sản vật chất lớn nhất vừa là tài sản tinh thần, t́nh cảm vô giá, thiêng liêng để mỗi con người, mỗi gia đ́nh gắn bó máu thịt với quê hương đất nước. Tài sản vật chất lớn lao, tài sản tinh thần t́nh cảm thiêng liêng của người dân đă bị nhà nước cộng sản cướp trắng trợn bằng điều 4 luật Đất đai: “Đất đai thuộc sở hữu toàn dân do nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lí”

 

Điều 4 Hiến pháp cướp quyền làm chủ đất nước của người dân. Điều 4 luật Đất đai cướp nốt quyền sở hữu mảnh đất nơi người dân gắn bó máu thịt với quê hương đất nước. Trong nhà nước độc tài cộng sản Việt Nam, người dân trắng tay cả quyền làm chủ đất nước, trắng tay cả quyền sở hữu mảnh đất cha truyền con nối. Người dân phải bơ vơ, lưu vong, sống tạm, sống nhờ ngay trên quê hương, tổ quốc ḿnh! Vậy mà tuyên truyền cộng sản vẫn ráo hoảnh: “Đảng cộng sản không có lợi ích nào khác ngoài lợi ích của nhân dân”! Đúng như nhà văn Nguyễn Khải suốt đời đi theo cộng sản đă có hơn năm mươi tuổi đảng, đến cuối đời phải thú nhận về đảng cộng sản của ông: “Người cộng sản nói dối lem lẻm, nói dối ĺ lợm, nói dối không hề biết xấu hổ và không hề run sợ” (Nguyễn Khải. Đi T́m Cái Tôi Đă Mất)

 

Không chút ḷng yêu nước, nhà nước cộng sản mới quyết liệt vận hành bộ máy công cụ bạo lực chuyên chính vô sản, công an, ṭa án, nhà tù bóp chết mọi tiếng nói của người dân đ̣i quyền con người, quyền làm chủ đất nước. Những người mẹ trẻ bế con nhỏ xuống đường nói tiếng nói chính đáng và hợp pháp, đ̣i dân chủ, đ̣i quyền con người, nói tiếng nói của ḷng yêu nước, phản đối Tàu cộng xâm lược biển Đông, phản đối Formosa giết chết biển Việt Nam đều phải nhận những bản án cả chục năm tù phát văng đă cho thấy sự tàn bạo chống lại nhân dân của nhà nước cộng sản Việt Nam.

 

Tiếng nói đ̣i dân chủ, đ̣i quyền con người, chống Tàu cộng xâm lược không phải là tiếng nói đơn lẻ của vài người, vài nhóm người. Đó là tiếng nói của cả dân tộc Việt Nam không tiếc máu xương chiến đấu giành tự do dân chủ, giành quyền sống, quyền làm người, giành quyền làm chủ đất nước. Để đàn áp dân, nhà nước cộng sản đă đẩy tiếng nói đ̣i dân chủ, đ̣i quyền làm chủ đất nước sang “thế lực thù địch”. Coi cả dân tộc Việt Nam là kẻ thù, cô độc giữa nhân dân, nhà nước cộng sản chỉ c̣n tồn tại bằng tuyên truyền dối trá và bạo lực đàn áp.

 

Từ xa xưa người dân làm chủ dải đất h́nh chữ S nh́n ra biển Đông có câu cửa miệng “Rừng vàng biển bạc” để nhắc nhau ǵn giữ gia tài tổ tiên để lại vô cùng quí giá. Từ trong xa thẳm lịch sử đă có đội hùng binh người Việt ra trấn giữ Hoàng Sa và ra khai thác sản vật ở Trường Sa. Thời cộng sản đă để Tàu cộng cướp mất toàn bộ quần đảo Hoàng Sa và cướp bảy băi đá trong quần đảo Trường Sa. Từ nhiều năm nay, Tàu cộng đă thực sự làm chủ cả biển Đông. Trong khi quân đội nhà nước cộng sản, quân số chưa đến nửa triệu với vũ khí trang bị thua xa quân Tàu cộng nên giữ biển Đông chỉ trông nhờ vào sự quả cảm của ḷng yêu nước, sự chấp nhận đổ máu hi sinh của người dân, “quân đội bám bờ, ngư dân bám biển”.

 

Lấy cớ đất nước c̣n nghèo, quân đội không được trang bị tương xứng với thách thức của Tàu cộng đang ŕnh rập xâm lược nước ta. Nhưng để đàn áp tiếng nói đ̣i tự do dân chủ của dân, nhà nước cộng sản Việt Nam đă phóng tay chi không tiếc tiền thuế của dân để chăm bẵm lực lượng công an cả triệu quân với vũ khí đàn áp hiện đại nhất thế giới. Theo thông tư 17/2018 của bộ Công an, từ 1.7.2018 công an cấp huyện được trang bị đại liên, súng cối, súng chống tăng, đại bác không giật, trực thăng vũ trang, .  .  . Theo pháp lệnh Cảnh sát cơ động ban hành năm 2013, bộ Công an đă có trung đoàn xe bọc thép ngoài vũ khí thông thường hiện đại c̣n có vũ khí điện tử. Tháng mười, 2019 bộ Công an lại tŕnh dự luật Cảnh sát cơ động thay cho pháp lệnh Cảnh sát cơ động năm 2013, theo đó bộ Công an c̣n có trung đoàn Không quân, trung đoàn Kỵ binh. Không lo bảo vệ độc lập toàn vẹn lănh thổ, nhà nước cộng chỉ lo dồn tất cả tiềm lực đất nước thành sức mạnh bạo lực chống lại nhân dân, duy tŕ sự tồn tại không chính danh của đảng cộng sản, duy tŕ sự cai trị bằng công an, ṭa án, nhà tù của đảng cộng sản.

 

Giương lá cờ yêu nước nhưng ngày 30 tháng mười hai, năm 1999, nhà nước cộng sản Việt Nam đă kí hiệp định biên giới dâng cho Tàu cộng hơn mười lăm ngàn kilomet vuông đất đai biên cương thấm đẫm mồ hôi tổ tiên ngàn đời khai khẩn, chứa đầy máu xương nhiều thế hệ cha ông ǵn giữ. Giương lá cờ yêu nước nhưng viên tướng đứng đầu bộ Quốc pḥng nhà nước cộng sản Việt Nam đă phản bội lịch sử Việt Nam, phản bội giống ṇi Việt Nam dâng băi đá Gạc Ma và sáu băi đá khác trong quần đảo Trường Sa cho Tàu cộng khi trói tay những người lính Việt Nam giữ băi đá bằng lệnh miệng không được nổ súng chống trả bọn giặc Tàu cộng tràn lên cướp đảo ngày 14 tháng ban, năm 1988.

 

Bốn ngàn năm dựng nước, phải chống trả hết đạo quân Đại Hán này đến đạo quân Đại Hán khác ầm ầm tràn sang xâm lược nước ta, những dân răy, dân ruộng, dân chài người Việt được làm chủ dải đất Việt Nam đă không để mất một tấc đất mà c̣n mở đất rộng dài về phía Nam và mở cương vực mênh mông ra biển Đông. Chỉ mấy chục năm những người cộng sản cướp quyền dân, làm chủ nô trên dải đất Việt Nam đă đế mất hàng chục ngàn kilomet vuông núi sông, hàng trăm ngàn hải lí biển đảo.

 

Chỉ mấy chục năm tồn tại, nhà nước cộng sản Việt Nam đă để lại một trang sử đen tối nhất trong lịch sử Việt Nam, nhà nước gây tội ác lớn nhất với giống ṇi, với lịch sử Việt Nam, là nhà nước cơ hội và lừa đảo chính trị lớn nhất trong lịch sử Việt Nam.

 

4. QUI HOẠCH THẢM HỌA 

Đảng cộng sản Việt Nam lại đang bước vào một mùa đại hội mới, đại hội 13. Lại một dịp đảng ngốn vô tội vạ tiền của dân của nước. Ngân sách nghèo của nước, tiền thuế mồ hôi nước mắt của dân lại một lần ào ạt chảy máu hàng ngàn tỉ đồng chi cho đại hội đảng các cấp từ chi bộ ấp, phường ở địa phương, pḥng, ban ở cơ quan nhà nước đến đại hội đảng toàn quốc.  

 

Ở nhà đỏ Ba Đ́nh, những nhà lí luận giáo điều cộng sản tập trung dồn tâm sức đánh bóng lại những ngôn từ mĩ miều, sáo rỗng, ṃn cũ, đại ngôn, khuếch đại thành tích kinh tế xă hội để có bản báo cáo chính trị rực rỡ màu hồng, khẳng định sự lănh đạo tài t́nh, sáng suốt của đảng đă đưa đất nước đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác. Ḱ đại hội này đảng cộng sản cầm quyền c̣n gấp gáp, tất bật làm một việc thể hiện năo trạng chủ quan, duy ư chí muôn đời của người cộng sản là qui hoạch cán bộ cấp chiến lược.

 

Như trước đây họ đă chủ quan duy ư chí vẽ ra những kế hoạch kinh tế 5 năm, 10 năm, kế hoạch hóa hổ, hóa rồng: “Đến 2020, Việt Nam sẽ trở thành một nước công nghiệp có cơ sở vật chất kỹ thuật hiện đại, cơ cấu kinh tế hợp lư, quan hệ sản xuất tiến bộ, phù hợp với tŕnh độ phát triển của lực lượng sản xuất, đời sống vật chất và tinh thần cao, quốc pḥng, an ninh vững chắc, dân giàu, nước mạnh, xă hội công bằng, văn minh.” Những kế hoạch kinh tế chủ quan duy ư chí đều đă chết thảm kéo theo sự thua lỗ, đổ bể cả nền kinh tế.

 

Quy hoạch cán bộ cấp chiến lược lại đi theo lối ṃn dẫn đến vực thẳm của những kế hoạch kinh tế viển vông không thể tránh khỏi thất bại ê chề v́ không những thiển cận, chủ quan, duy ư chí mà c̣n dại dột và hỗn xược loại bỏ vai tṛ nhân dân, những người chủ thực sự của đất nước. Nhân dân mới là những người thực sự có quyền, có đủ tư cách, có đủ sự công tâm và có đủ hiền tài để tiến cử và bầu chọn người thay mặt dân quản trị đất nước. Đảng áp đặt những nhân cách nhem nhuốc của đảng không được sự tin cậy của dân, không được dân bầu chọn ngồi vào ghế cai trị dân là cướp quyền dân, sẽ thất bại nặng nề.

 

Cán bộ cấp chiến lược là những phương diện quốc gia, những chính khách trên chính trường quốc tế. Trong đảng là thành viên nhà đỏ, ủy viên trung ương đảng. Trong chính quyền nhà nước là thành viên nội các, đứng đầu vùng lănh thổ, đứng đầu lĩnh vực đời sống kinh tế xă hội. Trong đảng bày đặt, sắp xếp đảng viên vào các cấp ủy là việc riêng của đảng, là quyền của đảng. Nhưng chọn người vào ghế quan chức nhà nước đứng đầu các cơ quan cai trị dân là quyền của dân, do lá phiếu của người dân bầu chọn. Quy hoạch cán bộ cấp chiến lược chỉ là tṛ gian lận ngôn từ, gian lận khái niệm của sự việc cướp quyền dân mà thôi, chỉ là tṛ biến dân thành bầy cừu và tṛ giật dây cho quốc hội diễn màn múa rối hợp thức hóa việc cướp quyền dân của đảng cộng sản.

 

Là nhà báo có hạng của đài Phát thanh và Truyền h́nh quốc gia, suốt mấy chục năm làm báo, nhà báo Lê Phú Khải vào ra chốn thâm nghiêm, tiếp cận với những vai vế cao nhất trong cung đ́nh cộng sản. Nhà báo quá lọc lơi và rành rẽ cung đ́nh cộng sản Lê Phú Khải đă có khái quát chí lí về việc chọn người, dùng người của nhà nước cộng sản là: Thu hoạch xong, trước khi cho thóc vào bồ, người làm ruộng phải sàng xảy loại bỏ rơm rác, thóc lép, thóc hư, chỉ giữ lại những hạt thóc mẩy. Mỗi ḱ đại hội đảng cộng sản cũng là một lần sàng xảy. Nhưng với cộng sản phản con người, phản tự nhiên, phản tiến hóa nhân loại, cái ǵ cũng khác người và sàng xảy cộng sản cũng khác dân gian là cộng sản sàng xảy để loại bỏ tinh hoa, giữ lại cặn bă. Sàng xảy loại bỏ tinh hoa đến lần thứ mười ba th́ chỉ c̣n cặn bă của cặn bă!

 

Sự phản dân hại nước của đảng cộng sản ngày càng lồ lộ. Những người Việt Nam ưu tú lầm tưởng cộng sản là yêu nước và đă đi với cộng sản thời chiến tranh cách mạng đến nay nếu chưa bị cộng sản sàng xảy loại bỏ th́ họ cũng đă lần lượt tự rời bỏ cộng sản. Lớp người trẻ của văn minh tin học có tài năng và nhân cách, có ḷng tư tin và có đủ độ lùi về thời gian lịch sử để nhận ra tội ác ghê tởm của đảng cộng sản với nhân dân, đất nước Việt Nam, không khi nào những tài năng và nhân cách đó chịu đánh mất ḿnh để vào đảng không có tính người và đang cản trở sự phát triển của đất nước, cản trở sự đi tới của nhân dân ḥa nhập với nhân loại văn minh.

 

Từ nhiều năm qua, vào đảng cộng sản chỉ c̣n ba hạng người.

 

Một là. Những quan chức cộng sản ăn trên ngồi trốc, cả đời hưởng đặc quyền đặc lợi đều đă tự qui hoạch tương lai cho con cháu bằng cách đưa chúng vào đảng, đặt chúng lên bệ phóng quyền lực. Khi cộng sản bố về hưu rời ghế quyền lực th́ cộng sản con đă có vị trí tiếp cận quyền lực, tiếp nối cuộc đời ăn trên ngồi trốc, tiếp nối hưởng thụ đặc quyền đặc lợi.

 

Như cộng sản con Trần Tuấn Anh, bộ trưởng Công thương là sự tiếp nối của cộng sản bố Trần Đức Lương, ủy viên bộ Chính trị, Chủ tịch nước.

 

Như cộng sản con Lê Trương Hải Hiếu, chủ tịch quận là sự nối tiếp của cộng sản bố Lê Thanh Hải ủy viên bộ Chính trị, bí thư Sài G̣n.

 

Như cộng sản con Nguyễn Việt Quế Sơn, phó bí thư quận ủy là sự tiếp nối cộng sản bố Nguyễn Văn Đua, phó bí thư thành ủy Sài G̣n.

 

Như cộng sản Nguyễn Thị Kim Tiến từ phó giàm đốc rồi giám đốc viện Pasteur Sài G̣n nhảy lên thứ trưởng, rồi bộ trưởng bộ Y tế. Nay cộng sản mẹ Nguyễn Thị Kim Tiến trong vài ngày cuối cùng c̣n ngồi ghế bộ trưởng Y tế liền kí quyết định đề bạt cộng sản con Hoàng Quốc Cường lên chức phó giám đốc viện Pasteur Sài G̣n.

 

Như vợ con, cháu chắt bí thư tỉnh ủy Nguyễn Nhân Chiến, như con cháu bí thư tỉnh ủy Triệu Tài Vinh đều phải là đảng viên cộng sản mới có thể chiếm lĩnh đúng qui tŕnh những chiếc ghế quan chức trong tỉnh. Đây sẽ là nguồn lớn, ưu tiên hàng đầu của ḷ qui hoạch cán bộ cấp chiến lược.

 

Hai là. Hơn nửa thế kỉ cai trị đất nước bằng bạo lực và lừa dối, bằng giáo dục nhồi sọ, ngu dân, nhà nước cộng sản đă tạo ra được loại người cuồng cộng sản, cuồng cách mạng, cuồng đảng, cuồng bác. Hạng người này được mạng xă hội gọi là ḅ đỏ. Đàn ḅ đỏ khá đông và điều đáng buồn là lứa tuổi nào cũng có. Điều này cho thấy giáo dục ngu dân và tuyên truyền nhồi sọ của nhà nước cộng sản khá thành công và giải thích v́ sao nhà nước cộng sản đă thối nát như ngày nay mà vẫn tồn tại được.

 

Thời gian và cuộc sống đă chứng minh rành rành rằng lí thuyết cộng sản là sai lầm, thực tế cộng sản là tội ác mà vẫn có những người cuồng tín cộng sản th́ chỉ là những người tŕ trệ, tối tăm, chưa tách ra khỏi bầy đàn, chưa có cá nhân th́ đương nhiên cũng không thể có cá tính sáng tạo, mọi hành vi đều theo bầy đàn, theo chỉ đạo. Tŕ trệ, tối tăm nhưng cuồng đảng trong khi đảng cũng đang rất cần những người như vậy và nhiều người đă leo khá cao trên bậc thang công danh cộng sản. Đây là nguồn thứ hai khá dồi dào cho ḷ qui hoạch cán bộ cấp chiến lược.

 

Ba là. Hạng người không phải là hậu duệ để được ông bố cơng vào chính trường, không có tài năng, trí tuệ để đua tranh quyền lực nhưng đầy tham vọng quyền lực. Hạng người này đủ tỉnh táo nhận ra tội ác đảng cộng sản gây ra với dân với nước và sự khốn cùng của nhà nước cộng sản ở buổi chiều muộn, chút ánh sáng yếu ớt cuối cùng của triều đại cộng sản sắp tắt lịm. Nhưng họ cũng đủ khôn ngoan để biết rằng dù đảng cộng sản cầm quyền đang ch́m sâu vào thoái trào tiêu vong nhưng đảng cộng sản c̣n cầm quyền th́ vẫn phải là đảng viên cộng sản mới hanh thông trên con đường công danh. Hănh tiến và xôi thịt, họ phải vào đảng bằng được. Chẳng v́ lí tướng Mác Lê, chẳng v́ chủ nghĩa xă hội, họ vào đảng cộng sản cầm quyền chỉ chỉ để hát câu “bao nhiêu lợi quyền ắt qua tay ḿnh”. Đi chuyến tàu vét với đảng cầm quyền th́ phải mau lẹ leo nhanh trên bậc thang đặc quyền đặc lợi cộng sản mà vinh thân ph́ gia. Đây là mạch ngầm âm thầm nhưng nóng bỏng, dữ dội, quyết liệt và kịch tính nhất của nguồn qui hoạch cán bộ cấp chiến lược

 

Đúng như nhà báo lăo làng Lê Phú Khải phát hiện, ba hạng người đó chỉ là cặn bă của cặn bă. Qui hoạch cán bộ cấp chiến lược từ con người của ba nguồn đó là qui hoạch thảm họa cho đất nước.

 

Đất nước chỉ giầu mạnh người dân chỉ hạnh phúc khi mỗi thể người dân được sống đúng ḿnh, được thể hiện hết tính sáng tạo người dân được thực sự làm chủ đất nước của ḿnh. Nhà nước cộng sản mặc sức tham nhũng quyền lực của dân cũng mặc sức tham nhũng tài sản của nước. Đất nước tan hoang bởi sự xâu , vét của đám quan chức cộng sản tham nhũng tài sản của nước. Ḷng dân đau đớn tột cùng bởi đảng cộng sản cầm quyền tham nhũng quyền lực của dân.

 

Người dân Việt Nam trí tuệ tinh hoa, tài năng suất chúng tạo được cuộc sống giầu sang cũng không hạnh phúc khi sống trên đất nước Việt Nam. vậy từ khi đảng cộng sản cầm quyềnViệt Nam đă tạo ra ḍng chảy xối xả, bất tận, ḍng người Việt Nam bất hạnh bỏ nước ra đi.

 

Hàng trăm người chồng chất trên những con thuyền mỏng manhạt vượt biển những năm tám mươi thế kỉ hai mươi. Đi công cán đối ngoại quốc gia, đi du lịch, đi xuất khẩu lao động rồi trốnlại nước ngoài sống chui lủi bất hợp pháp cũng chấp nhận để được rời bỏ kiếp sống hợp pháp nhưng phải làm lệ cộng sản. Khôngạt như ḍng thuyền nhân vượt biên bất hợp pháp, ḍng người đi công cán hợp pháp rồi trốnlại nước ngoài diễn ra âm thầm nhưng kéo dài suốt hơn nửa thế kỉ qua c̣n tiếp diễn khi nhà nước cộng sản c̣n cai trị trên đất nước Việt Nam. Cả những quan chức cấp cao trong triều đ́nh cộng sản khi đương chức cũng đă nhà, đất, tài khoản ngân hàng con cháunước ngoài chuẩn bị sẵn ngơi điều kiện cho họ định nước ngoài khi họ rời quyền lực về làm dân. Cả quan chức nhà nước cộng sản cũng đă bỏ nước lưu vong ngay khi đang cai trị dân, cướp quyền dân.

 

Cướp quyền dân, mặc sức vét, tàn phá đất nước, quan chức cộng sản cuộc sống đế vương, sống trên đất nước họ vét, tàn phá cũng không thể hạnh phúc. Trả lại quyền dân. Trả lại quyền qui hoạch cán bộ các cấp cho dân, đất nước mới hết thảm họa, đất nước mới giầu mạnh, người dân Việt Nam mới hạnh phúc được sống trên đất nước Việt Nam thân yêu.

07/11/2019 

 

Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát triển điện tử:  

            www.dcpt.org                                                  

hay       www.dcvapt.net                                     

                                                                     

                                                                                            

Email: dcvapt@gmail.com                     

Hiệp Hội Dân Chủ và Phát Triển Việt Nam     Trở về Mục Lục